Lục Duy quay đầu nhìn lại, người bên kia không phải là tiểu phu lang nhà hắn hay sao? Trên tay cầm theo giỏ, tay kia cầm ấm nước, một thân thanh bố sam, tóc được bới gọn cố định bởi dây buộc màu lam nhạt, thời điểm thấy hắn y vui vẻ cười rộ lên, đôi mắt nhấp nha nhấp nháy.
"Phu quân." Lưu Hi thấy phu quân nhìn qua, lại cười gọi một tiếng.
Lục Duy vội vàng buông bắp trên tay, đẩy ra từng cây bắp mở đường đi qua chỗ phu lang, tiểu phu lang đứng ở phía trên ruộng, cười nhìn hắn.
Lục Duy mỉm cười hỏi: "Hi Nhi, sao ngươi lại đến đây? Thân thể còn khó chịu không?"
Lưu Hi nhẹ nhàng lắc đầu, cười nói: "Phu quân, Hi Nhi làm cơm trưa, phu quân ăn trước đi, thân thể Hi nhi không sao, đi chậm chút là được."
Lục Duy cười khẽ gật đầu, có một người lo lắng hắn có ăn cơm hay không, cảm giác thật là tốt, hắn duỗi tay qua, cười nói: "Hi Nhi có muốn xuống nhìn thử bắp nhà chúng ta hay không, sinh trưởng không tồi, ta còn chưa có hái xong đâu."
Lưu Hi có chút kinh hỉ gật đầu, y cũng muốn nhìn một chút loại bắp của phu quân trồng, y ngượng ngùng bắt đầu phóng xuống.
"Từ từ, phu quân nắm ngươi, chậm rãi xuống dưới." Lục Duy cẩn thận đem người ôm xuống dưới, hắn sợ sẽ tăng thêm khốn khổ cho y.
Lưu Hi gật đầu, từng bước đi xuống, chỉ là thời điểm cất bước bước xuống liền làm liên lụy đến chỗ kia, y có chút khó chịu mà nhíu nhíu mày, lại bỗng nhiên bị ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-ngoan-ngoan-tieu-phu-lang/764137/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.