Lời editor:
Chương này do tôi tìm bản Trung dịch ra rồi edit nên có thể chỉ đúng 80-90%. Bản dịch trên wiki vì chương này có yếu tố nhạy cảm cùng tra tấn nên bị quản trị viên xóa.
Chúc mọi người xem truyện vui vẻ "v")/
______________________________
Hỏi những gi muốn biết, Lục Duyên cùng Lục Duy ước định hẹn nhau thời gian đi săn kế tiếp, sau đó cùng cáo biệt về nhà
Về đến nhà bầu trời đã đen kịt, Lục Duy đem tiểu phu lang xách lên giường, giúp y thay quần áo rồi nhét vào ổ chăn
" Phu quân?". Lưu Hi mở to mắt, có chút thẹn thùng mà nhìn hắn, tay phu quân luôn chạm đến những nơi mẫn cảm khó nói trên người y, chọc đến nỗi cả người đều nóng ran
Hôm nay tiểu phu lang đã mệt mỏi nhiều, Lục Duy nghĩ một chút cũng không dám làm càn, từ phía sau muốn y một lần, sau đó mới yên phận làm ổ trong chăn
Lục Duy nhìn tiểu phu lang, trong lòng nổi lên thương tiếc, chạm vào má y, hắn khẽ nói:" Ngày mai ta không ra khỏi cửa, ăn cơm xong ta liền đi gọi trưởng bối cha, nếu là có thể nhận lễ, chúng ta liền đi, Hi Nhi không sợ, phu quân bồi ngươi, ngoan ngoãn nghe lời."
Chỗ kia của Lưu Hi vẫn còn hàm trụ dị vật, nghe hắn nói những lời này trong lòng có chút sợ hãi lại có chút an tâm, y tin phu quân sẽ không làm y đau, bởi vậy nhẹ nhàng gật đầu:" Phu quân, Hi Nhi sẽ ngoan ngoãn."
Lục Duy ôm y, cũng không có ý định rút tiểu huynh đệ của mình ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-ngoan-ngoan-tieu-phu-lang/254052/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.