Vào buổi tối, Lục Thanh quả nhiên tự mình xuống bếp làm thịt thỏ nướng mà Tiểu Ngốc Tử thèm đã lâu.Mang theo thoang thoảng mùi hương của hoa quả được nướng trên than củi, cả một con thỏ lớn được xoát mật ong cùng linh tuyền, tản mát ra từng trận hương khí.
Tiểu Ngốc Tử ngồi ở cách đó không xa, nước miếng chảy ròng, hận không thể lập tức cắn một ngụm chân thỏ cho đỡ thèm. Hiện tại trong thân thể có nhiều hơn một người, vô luận là Lục Thanh hay là người trong vương phủ đều rất khẩn trương, khi nướng con thỏ sợ y bị hun khói, cho nên yêu cầu y ngồi cách xa vài chục trượng.
Lục Thanh buồn cười nhìn bộ dáng nóng như lửa đốt của Tiểu Ngốc Tử, nhanh chóng tát một chút chi ma cùng với hương liệu lên trên thịt nướng, tuy nhiên, nguyên liệu trọng yếu nhất là ớt thì không có cho thêm vào. Đợi đến khi Lục Thanh đem thịt thỏ thơm ngào ngạt đưa cho Tiểu Ngốc Tử, Tiểu Ngốc Tử lại nhăn mi, ghét bỏ nói:
“Không có ớt đỏ đỏ, ăn không ngon!”
Tiểu Ngốc Tử đã bị Lục Thanh dưỡng điêu, không cay là không ăn ngon, khẩu vị này rất giống với Lục Thanh, cho nên mỗi lần ăn thì đều bị cay đến mặt đỏ bừng.
“Nhưng hiện tại thân thể của Bảo Bảo không thể ăn ớt.” Lục Thanh hơi có chút bất đắc dĩ.
Tiểu Ngốc Tử buồn bã ỉu xìu ân một tiếng, miệng than thở:“Lại là bởi vì tiểu Bảo Bảo……”
Tuy rằng vì không thể ăn ớt mà lòng có chút không cam tâm, thế nhưng thịt thỏ nướng với mật ong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576095/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.