Phong vương ít nhất đã là bát giai cao thủ, Lục Thanh căn bản không có khả năng ngăn chặn một kích mà đối phương dùng toàn lực. Nhưng mà Lục Thanh lại chặn, thậm chí sau khi chịu chưởng đầu tiên thì lông tóc vô thương. Kỳ thật cũng không phải công lực của Lục Thanh cao thâm bao nhiêu, mà là mỗi lần trước khi Phong Thiên công kích, Lục Thanh đều lặng lẽ thả ra hồ lô, ngăn cản ở phía trước thân thể mình. Hồ lô kia không chỉ có không gian bên trong, nó còn có một công dụng khác đó là một lá chắn cực kỳ chắc chắn. Một kích toàn lực của bát giai cao thủ, căn bản không gây ra bất cứ thương tổn nào cho hồ lô, cho nên Lục Thanh mới chỉ lung lay thân thể lại không có ngã xuống hoặc là thụ thương.
Phong Thiên thần tình phức tạp nhìn Lục Thanh, trầm giọng nói:“Ngươi đứng lên đi, ta sẽ không lại giết ngươi.”
Lục Thanh đứng thẳng thân thể, lắc đầu cố chấp nói:“Còn có một chưởng.”
Hắn tin tưởng Phong vương là một người hết lòng tuân thủ hứa hẹn, nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy, cho nên hôm nay hắn chính là liều mạng cũng muốn chịu hết ba chưởng này. Huống chi trong tay hắn có linh tuyền, chỉ cần không tử, thì thương thế dù có nghiêm trọng đến đâu cũng sẽ có thể khôi phục lại.
Tiểu Ngốc Tử thực sinh khí,trừng mắt nhìn Lục Thanh, mắng:“Phu quân là ngu ngốc!”(^_^)
Vì cái gì còn muốn chịu thụ thương, vì cái gì nhất định muốn tiếp tục nhận một chưởng kia của phụ thân!
Tiểu Ngốc Tử không hiểu, hốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576093/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.