Sau khi Lục Thanh có được công pháp, lập tức bảo Hồ Điệp lấy đến một hồ lô bình thường khác, sau đó dùng linh dịch đổ đầy cái hồ lô kia, sau đó giao cho Hồ Điệp. Hắn nói chuyện giữ lời, nên báo ân thì tuyệt đối sẽ không keo kiệt. Hồ Điệp có chút kích động cầm hồ lô trong tay, thanh âm tràn đầy vui sướng:
“Quá tốt, có nhiều linh dịch như vậy, ta nhất định có thể đột phá lại lần nữa.”
“Đó là tự nhiên, nhưng công hiệu của linh dịch này quá mức cường đại, cô nương vẫn nên tiến hành theo chất lượng thì tốt hơn.”
“Đi, ta biết, ngươi an tâm dưỡng bệnh đi, ta không quấy rầy ngươi.”
Dứt lời, Hồ Điệp liền cầm một hồ lô đầy kia đi ra khỏi cửa, thậm chí ngay cả chén thuốc cũng đều quên bưng đi. Lục Thanh nằm ở trên giường cẩn thận nghiên cứu công pháp mà Hồ Điệp giao cho hắn, sau một khắc, vẻ mặt tự nhiên cầm ra hồ lô bảo bối kia.
Lúc mới vừa lấy hồ lô này ra, Lục Thanh liền cảm giác có chút không thích hợp.
Hồ lô vốn là màu vàng nhạt, không khác gì so với hồ lô bình thường, mà hiện tại hồ lô lại là hồng sắc giống như là bị dính máu vậy, kích thước thì cũng vẫn như trước. Hiện tại hồ lô tinh xảo đặc sắc, thật giống như là được điêu khắc từ một khối huyết ngọc vậy, vừa thấy liền biết đó tuyệt đối không phải phàm vật. Lục Thanh nghĩ, đây có lẽ mới là bộ mặt chân thật của hồ lô, về phần vì sao sẽ đột nhiên biến hóa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576087/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.