Tiểu Ngốc Tử vừa nghe Lục Thanh muốn cho y ở nhà một mình, nhất thời cảm thấy không vui vẻ. Hốc mắt của Tiểu Ngốc Tử lập tức biến hồng, đường hồ lô trong tay cũng bị y ném xuống đất.
“Không cần!” thanh âm Tiểu Ngốc Tử thực kiên định cũng thực vang dội, không chấp nhận được một tia cự tuyệt.
Lục Thanh còn chưa gặp qua bộ dáng Tiểu Ngốc Tử nổi giận, ngày thường thoạt nhìn nhu nhu nhược nhược cư nhiên còn có một mặt khí phách như vậy, khiến Lục Thanh không tự chủ được mà có chút ngây người.
Tính tình của Tiểu Ngốc Tử cũng lớn, trí lực có vẻ cũng đang tăng lên, Lục Thanh nghĩ thầm rằng nếu mang theo Tiểu Ngốc Tử thì cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì, vì thế vội vàng an ủi:
“Vậy Bảo Bảo phải đáp ứng luôn đi phía sau ta, không chuẩn chạy loạn.”
“Phu quân yên tâm, Bảo Bảo nhất định thực ngoan!.” Tiểu Ngốc Tử đem đầu chôn vào trong lồng ngực Lục Thanh, thanh âm rầu rĩ:“Phu quân không được bỏ lại Bảo Bảo, lúc nào cũng không được”.
Trong lòng Lục Thanh mềm nhũn, rốt cuộc không thể nào thốt ra lời cự tuyệt. Tiểu Ngốc Tử thích hắn như vậy, quyến luyến hắn như vậy, thì hắn làm sao có thế bỏ Tiểu Ngốc Tử một mình ở lại trong ngôi nhà lạnh như băng được. Hắn là phu quân của Tiểu Ngốc Tử, nếu hắn không thể bảo vệ tốt Tiểu Ngốc Tử, như vậy một trượng phu như hắn quả thật là quá vô dụng. Lục Thanh nói:
“Bảo Bảo yên tâm, vừa rồi là phu quân hồ đồ.”
Quan hệ của hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-chi-gia-huu-soa-phu/1576079/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.