Tuy rằng thành công để Bộc Dương Tuyên Cầu gia nhập quân đội; nhưng những ngày tiếp theo có thể nói là thực thảm. Ít nhất, đối với Tạ Đông Quân mà nói thì đúng là như vậy!
Bình thường, giờ mão Bộc Dương Tuyên Cầu mới rời giường; hiện tại đã chuyển thành giờ dần phải xuất môn. Ngày nào cũng phải tới quân trướng để họp bàn, luyện tập, mỗi ngày đều bận rộn vô cùng.
Mà Tạ Đông Quân thân là thị phó cũng phải lục tục rời giường từ giờ Dần, tùy lúc đi theo Bộc Dương Tuyên Cầu. Ngay cả khi họp, hắn cũng phải đứng một bên, có muốn cũng không thể ngủ gà ngủ gật.
Cuộc sống thế này mà dành cho con người sao?! Tạ Đông Quân nhìn Bộc Dương Tuyên Cầu đang nghiêm túc thảo luận việc bày trận với Trần tướng quân, trong lòng thầm bội phục sự dẻo dai, kiên cường, nhẫn nại của y khi nói mấy chuyện nhàm chán kia.
Cùng lắm chỉ là chuyện bày binh bố trận, có cần phải nghĩ ra mấy chục cái trận dự bị không?
Ngày nào cũng như ngày nào, không ngừng diễn luyện. Tuy hắn không hề phải động tay động chân nhưng chỉ mỗi việc đứng phơi nắng đủ khiến Tạ Đông Quân sắp bị mất nước. Thế nhưng Bộc Dương Tuyên Cầu vẫn giữ nguyên cái tinh thần hiên ngang, chạy đủ mọi nơi.
Sau khi duyệt quân, còn phải họp thêm một hai canh giờ, nội dung thì “hàng nghìn bài chỉ một điệu”, Tạ Đông Quân nghe tới nghe lui đều giống nhau.
– Đông Quân … Đông Quân … Tạ Đông Quân!
– Đừng có phá!
Tạ Đông Quân không kiên nhẫn gạt cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-viet-bien-thanh-thai-giam/254239/chuong-6-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.