Edit: Kim Hằng
- ---
Cố Nguyễn quả thực không biết nên nói cái gì với cô ta, sắc mặt vô cùng khó xem.
Dìu Tư Cẩn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, Tư Cẩn nhìn biểu tình của Cố Nguyễn, có chút chột dạ: "Nguyễn Nguyễn?"
Cố Nguyễn xắn tay áo anh lên, một vết bầm lớn xuất hiện trên cánh tay trắng nõn của anh, bên trong còn có tơ máu đỏ sẫm, nhìn qua rất đau.
Cô cau mày, trong lòng vô cùng khó chịu, cô có thể nói Tư Cẩn làm không đúng sao? Nếu là cô, cô chắc chắn cũng sẽ cứu, bị thương và mạng người cái nào nặng hơn cô biết, nhưng cô vẫn rất tức giận.
Cố Nguyễn lẳng lặng ngồi xổm xuống, vén quần anh lên, chắc là do cọ vào vết thương, anh hơi co người lại, nhưng không dám nhúc nhích, khuôn mặt anh đáng thương vô cùng mà nhìn Cố Nguyễn, thấy vậy nên động tác của cô cũng nhẹ hơn.
Quả nhiên, đầu gối của anh sưng lên một mảng lớn, đã thấm ít máu.
Tư Cẩn thấp thỏm kéo ống tay áo của cô: "Nguyễn Nguyễn, đừng tức giận."
Đôi mắt của thiếu niên trong veo, cô biết mình không nên tức giận, nhưng nhìn anh bất an như thế cô cũng nhịn xuống.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh hết mức có thể: "Em không tức giận."
"Em có." Giọng điệu của Tư Cẩn vô cùng chắc chắn, trông anh có chút bất an và bất lực.
"Em nói không có." Giọng của Cố Nguyễn hơi lớn, mơ hồ có chút tức giận, đôi mắt cô đỏ hoe: "Anh làm gì mà em phải tức giận? Anh lại không sai, em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-thoi-nien-thieu-cua-ban-trai/1301351/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.