Chương trước
Chương sau
Chỉ thấy Cẩu tử hớn lở kéo Gia Hân chạy lại và thở hồng hộc, lè cái lưỡi đúng như chó săn vậy. Diêu thiếu cau mày mà hỏi:

- Cô bé này là ai?

Chuyện Diêu thiếu ngã ngựa đập đầu xuống đất bị trấn thương đã la tryền nên chuyện quên quên nhớ nhớ cũng được mọi người trong Trần Gia Bảo tập thành quen. Sở dĩ Diêu thiếu hỏi cô bé này là ai vì hắn nghĩ đây chắc là con gái của hạ nhân nào đó trong nhà. Cô bé nhìn vẻ nhem nhuốc, gầy gò, lại thêm đầu tóc bù xù chắc vì Cẩu tử hành hạ. Cộng thêm chiếc áo nâu vá chằng vá đụp, chân thì đi đất lấm lem. Nếu không phải là xuất hiện trong Trần gia thì Diêu thiếu còn nghĩ đó là ăn xin ở đâu mò tới.

- Hì hì thiếu gia. Đây là con bé Gia Hân mà… nó ăn trộm thịt trong bếp tiểu nhân đã cho mấy bạt tai.

Nhìn thấy con bé được nước mắt ngắn dài mặt mũi lấm lem hết cả, lại thêm bên má vẫn đang còn vết đỏ hây hây thì Diêu tiếu đã nộ hỏa công tâm rồi. Đừng nói đây là muội muội của hắn, kể cả một đứa bé không thân thích ở ngoài đường mà gặp chuyện này hắn cũng bảo vệ đến cùng. Diêu thiếu ánh mắt lom lom như ăn thịt người mà bật dậy, hắn chạy thẳng vào hậu viện mà ném lại một câu.

- Chó chết … đứng yên đó chờ ta….

Cẩu tử cười như nở hoa mà buông tóc cô bé Gia Hân, tên Cẩu tử này đoán chắc thiếu gia đi tìm hung khí để trừng phạt con nhóc ăn trộm này. Đứng khoanh tay mà vểnh mặt nhìn Gia Hân đang ngồi bệt xuống đất với đôi mắt kinh hãi và khuôn mặt trắn bệch Cẩu tử cười gằn:

- Lần này ngươi chết đòn.

Đúng là Diêu thiếu chạy vào nhà tìm hung khí, hắn sợ mình trong lúc nóng giận ra tay có thể gây chết người. Phải biết kỹ năng tay không giết người của Diêu thiếu ở kiếp trước là xuất sắc, cỡ như Cẩu tử nếu hắn dùng tay không mà trừng phạt thì sống chết là khó nói. Chả phải chờ lâu thì Diêu thiếu đã quay lại sân viện với một cái roi mây cực mập mạp. Nhìn thấy chiếc roi quen thuộc này Gia Hân cắn chặt hàm răng vào môi dưới sợ sệt mà giơ tay ôm đầu. Nàng biết rằng cang kêu lơn càng gào khóc thì càng bị người ca ca tàn nhẫn này hành hạ. Vậy nên có khinh nghiệm nàng chỉ biết ôm lấy đầu để bảo vệ sau đó mím chặt môi răng chuẩn bị nhận đòn.

Nhìn thấy phản xạ có điều kiện của Gia Hân, lại nhìn cái roi trong tay mình thì Diêu thiếu đoán ra được phần nào câu truyện. Đến lúc này nước mắt của hắn cũng phải trào ra, một kẻ giết người máu lạnh như Quang Diêu không phải hắn không có tình cảm. Kiếp trước hắn giết người vì nhiệm vụ tổ quốc giao phó phải hoàn thanh. Hắn Quang Diêu đang nhìn thân ảnh nhỏ bé run rẩy kia mà trái tim hòa tan mềm nhũn. Cô bé này sẽ là người thân đầu tiên hắn chấp nhận trong trái tim mình.

- Mới sáu tuổi a.. mới sáu tuổi mà thành ra cái dạng này… Cẩu tử, Quang Diêu các ngươi là kiểu người chó má gì vậy.

Diêu thiếu hai mắt bốc hỏa, nộ phần đã bốc cao vạn trượng, Gia Hân nhìn bộ dạng hắn thì càng run bần bật. Mà Quang Diêu càng thấy muôi muội run thì càng điên tiết. Cái vòng luẩn quẩn này lặp đi lặp lại như vậy. Diêu thiếu không thể nhịn được vì nếu để lâu thì nộ hỏa công tâm khiến hắn tử vong không chừng. Bước tới nhanh như bay, Cẩu tử đang dương dương tự đắc chờ mong cảnh hành hạ Gia Hân thì bị một đạp vào đầu gối mà ngã xấp mặt xuống đất. Hắn còn chưa định hình thì cảm giác đau đớn ập đến làm hắn mê muội. Một cơn mưa roi mây dội xuống người tên nô tài, số lượng là không đếm hết mà vị trí quật thì không chừa chỗ nào.

Lúc đầu Cẩu tử còn thét gào như lợn bị chọc tiết, đến về sau cơn đau làm hắn mê muội mà không thể rên lên một tiếng. Chỉ còn tiếng Diêu thiếu vừa đánh vừa nghiến răng.

- Đồ chó nô tài,ai cho ngươi cái ga báo mà hành hạ muội muội của Diêu thiếu ta…. Đồ chó nô tài, hảo can đảm… đồ chó…

Vốn Gia Hân chuẩn bị cho một trận đánh đập dã man, nàng mím chặt môi nhắm nghiền hai mắt đón chờ. Tiếng vun vút và bộp bộp của roi mây quất vào thịt da vang lên nhưng kì lạ là nàng không thấy đau. Lại thấy tiếng Cẩu tử kêu như heo bị chọc tiết nên Gia Hân len lén dồn hét can đảm mở ra cặp mắt đen lay láy của mình mà quan sát. Không nhìn thì thôi, nhìn vào thì thấy Cẩu tử đang lăn lóc dưới cơn mưa roi của ca ca dã thú.

Bên tai nàng bỗng vang lên mấy chữ “ ai cho ngươi đánh muội muôi của ta” chỉ có như vậy thôi mà nàng thấy mãn nguyện rồi. Cái giây phút này bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu hành hạ mà người ca ca này trước kia trút xuống nàng đều tan biến cả. Nàng rất lo lắng mình đang mơ, một giấc mơ qua đẹp mà khi tỉnh lại sẽ không còn thấy nữa. Hai hàng nước mắt Gia Hâ chảy ào ào, nàng còn khóc nhiều hơn cả khi bị hành hạ. Nhưng nàng quyết không lau nước mắt vì biết đâu lau rồi thì khung cảnh này sẽ biến mất. Nàng không muốn cất tiếng nấc vì biết đâu nấc lên rồi giấc mơ cũng đi xa.

Tiếng động dần dần yên ắng, roi mây đã gãy. Chỉ còn tiếng thở dốc của Diêu thiếu, tiếng rên dỉ của Cẩu tử, tiếng hạt nước mắt của Gia Hân rơi trên nền sân gạch.

Gia Hân thề rằng nàng không muốn tỉnh lại giấc mơ này, nàng muốn nghe mãi câu nói kia, câu nói “ Muội muội của ta”… thế rồi cuối cùng nàng cũng tỉnh lại. Một vòn tay ấm áp hữu lực ôm lấy nàng. Nàng đang nằm gọn trong lồng ngực một người đàn ông nào đó. Từ trước đến giờ nàng chưa bao giờ có cảm giác này. Vì phụ thân Gia Hân chưa bao giờ ôm nàng vào lòng, kể từ khi Gia Hân lọt lòng mẹ thì duy nhất chỉ có mẫu thân bao bọc lấy nàng mà thôi.

Đang u mê với cảm giác ấm áp trong vong tay và lồng ngực của người đàn ông đó thì một cơn gió lạnh thổi qua. Nàng bị đẩy ra xa khỏi cái lồng ngực ấm áp khia, nhưng cảm giác quyến luyến làm cho nàng không muốn rời xa nó, Gia Hân đánh bạo mà vùng vằng tiến tới dang đôi tay bé nhỏ mà ôm ấp lấy hơi ấm mà nàng lưu luyến.

Đôi bàn tay hữu lực kia bỗng bông ra để nàng tự do hành động, Gia Hân nhắm đôi mắn cố gắng níu thật chăt tấm áo bào bằng gấm lụa kia, tay nàng chưa đủ rộng để ôm cả thân hình người đàn ông đó. ‘

Gia Hân lại cảm nhận được một cánh tay ấm áp đang ôm lấy mình, rồi một bàn tay đang nhẹ vuốt mái tóc rối bời của Gia Hân. Cảm giác này mới lạ làm sao, mới tuyệt vời làm sao. Gia Hân thề hàng đêm mẹ nàng rất hay ôm nàng vào lòng và vuốt tóc nàng. Thế nhưng hàng ngàn cái vuốt tóc của mẹ sao lại không có được cảm giác tuyệt vời như hôm nay.

Giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ mà thôi, cuối cùng cũng trở về với hiện thực phũ phàng. Bên tai Gia Hân bỗng vang lên tiếng nói của người mà Gia Hân sợ hãi nhất:

- Muội Muội….

Gia Hân ngước mặt lên nhìn thì đập vào mắt nàng là ca ca Quang Diêu người chuyên gây cho nàng cả nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần. Nàng bối rối mà xụp mặt xuống đập vào mắt nàng đó là một mảng nước mắt nước mũi cộng thêm bụi bẩn tèm nhem dính trên chiếc áo lụa trắng hoa văn của người đàn ông ôm nàng. Lại thêm hai tay nàng túm chặt vạt áo khiến nó dúm dó không thành hình. Đây là tội lớn không thể tả. Gia Hân sợ hãi tột độ tuột xuống muốn quỳ lạy mà cầu xin sự tha thứ nay lòng vị tha trắc ẩn của ca ca. Cơ mà điều này có lẽ là xa vời.

Thế nhưng giấc mơ của nàng vẫn chưa chấm dứt, cảm thấy dị động từ thân thể Gia Hân, Diêu thiếu vội ôm chặt lấy nàng.

- Muôi muôi… ngươi cho ca ca xin lỗi…

Gia Hân nghe thấy gì, hai tai nàng lùng bùng như có búa tạ gõ vào. Hỡi ông trời còn hành hạ nàng đến bao lâu, giấc mộng đẹp vẫn chưa hết, càng này giấc mơ của nàng lại càng tuyệt diệu hơn. Nàng sợ hãi vì nàng quyến luyết giấc mơ này. Gia Hân chỉ sợ khi tỉnh lại tất cả đều tan vỡ, nhưng nàng càng sợ hơn là nàng tỉnh dậy càng muộn thì giấc mơ càng đẹp và sự thất vọng khi tan vỡ càng lớn hơn. Gia Hân cố lắc lắc cái đầu nhỏ bé với đầu tóc bù xù để khiến cho mình tỉnh táo hơn.

Nhưng cái lắc đầu của Gia Hân lại làm cho Diêu thiếu nghĩ sai, hắn nghĩ cô bé không tha thứ cho mình. Phải thôi cái thân thể này trước đây đã hành hạ đến nàng đến như vậy thì sao cô bé này dễ chấp nhận. Bóng ma tâm lý là thứ khó khắc phục nhất, tất cả phải cần thời gian để chữa lành. Diêu thiếu chỉ còn cách ôn tồn nói nhỏ vào tai nàng.

- Muội muội cho ta xin lỗi…. trước đây ca ca lương tâm bị chó gặm nên đối xử tệ với muội… ca ca xin thề từ nay sẽ dành cho muội những thứ tốt nhất… bảo bọc muội không để ai bắt nạt… Ca ca xin thề nếu nói sai sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm mà chết.

Gia Hân quyết không tỉnh lại, thà nàng được níu kéo trong giấc mơ thêm vài giây cũng được. Nàng lặng yên nghe những lời thì thầm như tiên âm kia. Nàng thả lỏng cơ thể trong lồng ngực người đàn ông này. Nàng từ từ lịm đi rồi chìm vào giấc ngủ ấm áp nhất từ khi được sinh ra. Nàng đã quá mệt mỏi rồi. Bên tai nàng vẫn văng vẳng câu nói hữu lực từ tốn đầy ấm áp kia.

- Muội tha thứ cho ca… muội muội…

Không biết bao lâu Gia Hân tỉnh lại, mở to đôi mắt đen long lanh. Gia Hân thì thầm.

- Thì ra đúng là giấc mơ… cuối cùng cũng tỉnh lại.

- Tiểu thư không phải mơ đâu mà là sự thật đó.

Tiếng một người con gái bỗng vang lên bên cạnh làm cho Gia Hân giật thót cả mình.

- Á.. chị Nụ… là là chuyện gì xảy ra?

Người con gái tên là Nụ nhẹ nhàng đỡ Gia Hân dậy sau đó tươi cười mà kể lể.

- Còn có chuyện gì xảy ra nữa, Trời phật phù hộ, sau khi Diêu thiếu gia tỉnh lại thì cứ như thần tiên nhập người mà thành người tốt. Hôm nay chứng kiến Tên Cẩu tử chết bầm bắt nạt tiểu thư thì Thiếu gia nổi trận lôi đình mà cầm roi đánh cả mấy chục cái. Tiếp theo thiếu gia vừa khóc vừa ôm tiểu thư đến lúc tiểu thư ngủ đi…. Thiếu gia ôm tiểu thư vào chính viện sau đó nói cái viện tử này cấp riêng cho tiểu thư. Còn.. còn Huệ phu nhân thì cấm cho một gian viện tử bên cạnh tiểu thư. Mà người hầu chúng tôi cũng được ăn ké hào quang của tiểu thư nhé…

Gia Hân há hốc chiếc miệng bé bé xinh xinh của mình nghe chị Nụ kể chuyện như chuyện cổ tích.

- …. Này nhé khi tiểu thư ngủ rồi thiếu gia mới hỏi ai là người thân nhất với tiểu thư thì tôi đánh liều đứng ra nhận. Vậy là tôi được thăng từ phòng bếp lên thẳng nhà chính thành nha hoàn thiếp thân chăm sóc tiểu thư… mà còn chưa hết, tất cả người hầu trong nhà đều được thiếu gia nói xem xét trả tiền công hàng tháng. Cả nhà đang vui như chảy hội kia kìa.

- Chị Nụ nói là thật… chị không lừa tôi…

Gia Hân lắc lắc đầu với mớ tóc bù xù ra điều không tin.

- Ai dám lừa tiểu thư cơ chứ. Thiếu gia đã nói lão tử đứng đầu cái nhà này tiếp đến là muội muội ta… ai dám khi dễ muội muội ta thì ta đánh gãy cái chân chó.

- Ca ca … nói vậy … thế nhưng lão gia thì sao.

- Ai mà biết được, chỉ thấy thiếu gia đứng giữa sân mà hét lớn như vậy thôi. Mà nhanh lên tiểu thư di tắm thôi, còn thay quần áo mới, thiếu gia với phu nhân đang đợi ăn cơm tối ở tiền viện.

- Ăn cơm tiền viện?

- Phải rồi… thiếu gia nói từ nay ba bữa cơm sẽ ăn cùng nhau tại tiền viện, nhà đã ít người nên cần cùng nhau ăn cơm tăng tình cảm gì gì đó.

- Ta đang mơ thật rồi… Gia Hân khó mà chấp nhận hiện thực này.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.