Chương trước
Chương sau
Phỉ quân đúng là bị dọa hỏng bởi hỏa lực của quân triều đình, đám người này không phải chưa từng đối diện với súng ống hỏa khí. Nhưng những khẩu súng hỏa mai chỉ có được tầm bắn 50m là cùng, ngoài tầm 50m thì viên đạn thường bị lắc lư mà mất đi mục tiêu, hay không gây được quá nhiều sát thương. Sức sát thương khủng bố trong phạm vi 200m đã hiến phỉ tặc choáng váng mà khựng lại trong giây lát.

Nhưng trong một khắc ngắn ngủi ấy thì hàng thứ nhất của quân Vạn Ninh đã ngồi xuống mà tiến hành nạp đạn mới, hàng hai thì dựng súng lên cò và khai hỏa không thương tiếc. Tiếng súng nổ lại dòn dã vang lên như tiếng gọi déo dắt từ địa ngục đối với phỉ quân. Lần này hiệu quả tốt hơn nhiều, phải có tới 120-130 phỉ quân ngã xuống. Có được đà tấn công tuyệt vời từ hàng thứ nhất, thì hàng thứ hai tự tin hơn rất nhiều mà căn chỉnh rồi bắn hạ đối phương. Tiếp theo không chút chễ nãi là hàng thứ ba nổ súng, lại cũng có chừng ấy phỉ tặc ngã xuống. Chỉ trong phút chốc ngắn ngủi đội hình tấn công của Phỉ quân bị đục thủng lỗ chỗ không thành hình dạng nào cả, gần bốn trăm người đã ngã gũ trong vũng máu trong vòng mười mấy giây đồng hồ ngắn ngủi, hiệu suất giêt người gần như là hủy diệt của quân Vạn Ninh khiến cho chính những người khai hỏa cũng cứng đơ cả người mà quên cả nạp đạn.

- Lũ khốn nạp đạn ngay… thẫn thờ làm gì.

- Con mẹ chúng mày nạp đạn… há hốc mồm làm cái gì.

Sĩ quan của Vạn Ninh là người bình tĩnh lại nhanh hơn cả, họ đang hò hét lính của mình nạp đạn. Cũng phải kể đến hai vị trưởng quan không hợp cách là Quang Cán và Quang Diêu lúc này cũng lúng túng và xấu hổ vì chính họ cũng mất bình tĩnh như lính tráng của mình vậy. Quang Cán ngớ người cũng dễ hiểu, vì tên này đam mê võ nghệ mong ước ra trận đánh giặc nhưng bản chất hắn là thương nhân. Nhưng Quang Diêu cũng í ẹ mà ngẩn người thì quả thật khó tin. Tên này nhưng mà kiếp trước là mật vụ, hắn giết người đâu có ít. Nhưng nói đi cũng phải nói lại Quang Diêu kiếp trước đa số là các hành động mang tính cá nhân là chính, những phi vụ mà hắn tiến hành nhiều nhất cũng bắn giết một vài người cùng lúc mà thôi. Nhưng trước mắt là hơn 400 người vùng vẫy trong vũng máu đấy, khung cảnh này khủng bố không tả xiết. kinh dị nhất là những xác chết không toàn thây với vết đạn phá vỡ cơ thể, bên cạnh đó tiếng rên la thảm thiết càng làm cho thảm trạng thêm rùng rợn.

Các binh lính Vạn Ninh lục đục nạp đạn cho súng để chuẩn bị lượt bắn thứ hai. Phải nói súng Kammerlader 1842 không có được tầm xa như Minire rifle ( là súng quân Pháp đang sử dụng lúc này) nhưng nó có một đặc điểm tiến bộ đó là nạp đạn nhanh và tiện lợi hơn nhiều. Cả hai loại súng này đều là nòng rãnh xoáy nhưng Minire rifle của Pháp dùng đạn hình trụ có đai nên tầm xa tốt hơn nhiều. Chỉ có điều Minire rifle của Pháp là súng nạp đạn băng cửa trước vậy nên khi nạp đạn thường phải đứng thẳng người dùng que nhồi đạn. Nhưng súng Kammerlader 1842 là nhồi đạn cửa sau, Khẩu súng này có một cái khóa vặn, khi mở ra thì khớp trượt sẽ tách súng thành hai phần, nòng và đáy có khớp nối. Lúc này súng có thể được bẻ gập một góc 90 độ hoặc góc tù. Việc nhồi thuốc súng cộng đạn cho vần báng súng chỉ có vài cm phần buồng chứa rất dễ dàng. Do đó các binh sĩ có thể ngồi nạp đạn, quỳ nạp đạn, thậm chí bò nằm đều có thể nạp đạn bình thường. Sau khi nạp đạn chỉ cần bẻ lại nòng súng sao cho thẳng với báng súng và vặn khóa thì khớp nối sẽ khiến cho buồng đạn khớp khít vào nòng súng. Thao tác này dễ dàng hơn việc nạp đạn rườm rà của Minire rifle quá nhiều.

Đạn của cả hai loại súng đều là đạn giấy, tức là thuốc súng cùng đầu đạn được gói trong túi giấy hình trụ có tẩm dầu để chống nước. Binh sĩ chỉ cẩn cắn bỏ đầu đây thắt nút là có thể dễ dàng đổ một lượng thuốc súng chuẩn xác, sau đó là đặt đầu đạn vào buồng đạn rồi ép chặt là xong rồi.

Nhưng quân Vạn Ninh dù nạp đạn cực nhanh nhưng họ không có cơ hội bắn loạt đạn thứ hai, Phỉ quân đã quay đầu chạy tán loạn ra khỏi tầm sát thương tốt nhất của súng Kammerlader rồi. Không phải phỉ quân không dũng cảm, nhưng họ quả thật không thể chấp nhận được sức ép khủng bố từ hỏa lực của quân Vạn Ninh. Chỉ trong mười mấy giây thôi mà Phỉ quân đã tổn thất đến 30% quân số. Làn sóng xung kích của họ lại bị chặn đứng và bị tàn sát không thương tiếc, trong hoàn cảnh này không có một đội quân vũ khí lạnh nào có đủ tố chất để tiếp tục xông lên. Tất nhiên nếu phỉ quân có đủ kị binh cộng thêm quân số vượt trội thì họ cũng có thể tiếp tục tổ chức tấn công. Nhưng rất tiếc là họ không có cả hai điều kiện này. Tan vỡ là điều dễ hiểu.

Phía quân Vạn Ninh thì cảm xúc rất bấn loạn, ban đầu họ lo lắng hồi hộp vì lần đầu xuất trận, tiếp theo họ ngỡ ngàng trước sức mạnh của bản thân, giờ đây họ đang hưng phấn và sung sướng khi quân địch chạy tán loạn rút lui. Phải nói một cách công băng rằng đào tạo một đội quân hỏa khí thiện chiến dễ hơn rất nhiều đào tạo một đội quân thiện chiến bằng vũ khí lạnh.

Chỉ cần đủ súng ống đạn dược thì một người nông dân sau một tuần đào tạo về cơ bản có thể giết người trên chiến trường. Nhưng để đào tạo một người nông dân bắn tên thì không đến 2, 3 năm luyện tập là không thể. Còn luyện một người nông dân cầm đao lên chiến trường có lẽ không quá nhanh nhưng vấn đề hiệu quả giết người không cao. Cầm đao giết người cần có dũng khí gấp mười lần cầm súng giết người. Cầm súng anh chỉ cần bóp cò, đối phương sẽ gục ngã ở tít đằng xa, đến máu me cũng không dính người, ngay cả gương mặt vặn vẹo kinh dị của đối thủ anh cũng không nhìn thấy. Nhưng cảm giác cầm đao chém vào cơ thể một con người thì rất là khủng khiếp, nhất là lần đầu tiên cầm đao chém người thì thật sự rất buồn nôn. Chính vì lý do này đôi quân hỏa khí của Vạn Ninh chỉ cần qua một lượt bắn giết đã dễ dàng trở thành “lão binh” với kinh nghiệm giết người trận mạc.

Ngay lúc này thì Quang Diêu đã thấy được tình hình lợi thế nghiêng về một phía, lúc này cần phải mở rộng chiến quả nên hắn hét lơn.

- Nạp đạn, phân thành tiểu tổ săn giết phỉ tặc.

Mệnh lệnh của hắn nhanh chóng được các sĩ quan truyền đến binh sĩ, lính Vạn Ninh luyện tập rất vất vả trong gần năm trời lúc này đã thể hiện ra tố chất siêu việt. Các tiểu đội 7 người được thành lập trong chớp mắt mà tỏa ra rồi lao lên chiến trường săn giết địch nhân đang quay lưng về phía họ mà chạy.

Hơn 500 quân Cấm hà còn sót lại cũng tham gia cuộc rượt đuổi này. Lũ này bảo xông lên đánh trận thì không ra gì nhưng nếu đánh chó rớt nước thì đám bị thịt này không kém một ai. Chúng gào rú vá đao múa thương xông lên giết địch kiếm quân công.

Chạy đua đường dài thì cả Đông Á lúc này không đội quân nào nó thể lại với Vạn Ninh quân, đơn giản vì chạy bộ chính là môn luyện tập bắt buộc trong quân doanh thường ngày. Nhóm binh sĩ Vạn Ninh ngày nào chả vác phụ trọng 10 kg chạy mười mấy km gọi là khởi động. Vậy ra chạy trốn trước mặt quân Vạn Ninh không khỏi quá buốn cười.

Quân Vạn Ninh không nhanh không chậm mà chạy tốc độ vừa phải, đảm bảo cự ly các tiểu đội với nhau cùng bảo tồn thể lực. Quân Cấm hà thì nhao nhao hùng hục xông lên nên chỉ sau 2 km thì lũ này đuối sức mà nằm lăn bên đường thở phì phò cả rồi. Cực chẳng đã Diêu thiếu thúc ngựa ra lệnh bọn này thu dọn chiến trường.

Vạn Ninh binh sĩ không nhanh không chậm chạy thêm mười dặm thì đuổi kịp phỉ quân. Lúc này Phỉ quân chỉ còn lại không tơi ngàn người mà thôi. Một số phỉ quân nhanh trí nhảy xuống bờ mương bơi thoát thân, một số chạy vào lùm cây bui cỏ hai bên đường trốn vào rừng rậm. Chỉ có gần ngàn người cố chạy về đại bản doanh bên ngoài Tiên Lãng huyện thành. Khoảng cách còn tới mười dặm mới có thể đến nơi thì phỉ quân bị đuổi kịp. Không có nhân từ, không có tù binh không do dự Diêu thiếu ra lệnh đồ sát.

Không phải Diêu Thiếu máu lạnh nhân vật mà đồ sát là có lý do của hắn. Đầu tiên hắn cần là luyện binh, chỉ có giết người thì lính tráng của hắn mới có thể trở thành thiết huyết quân thực sự. Kế vào đó đám tặc phỉ này bàn thay nhuốm máu người dân, tội đáng chết. Cuối cùng về mặt chiến lược thì Diêu thiếu càng phải tiêu diệt nhóm quân này mà không để chúng hội họp cùng đội quân đang vây Tiên Lãng. Chỉ có đánh tan triệt để đám quân này thì mới có thể giải trừ nguy hiểm cho Tiên Lãng một cách nhẹ nhõm nhất.

- Không cần tù binh…. Các chiến binh Vạn Ninh, tiến lên, giết hết lũ tặc khấu vô nhận đạo này.

Diêu Thiếu hét lớn phi ngựa ầm ầm theo chân quân sĩ. Hắn hông điên mà xông thẳng lên phía trước, Diêu thiếu chỉ cần áp trận và ra lệnh là đủ. Nhưng con trai thì suy nghĩ đại cục còn phụ thân tiện nghi thí đang dẫn một đám thân binh tả xung hữu đột chem giết đám phỉ quân không còn sức chiến đấu.

Phải nói đến việc chém giết tàn quân thì hiệu suất của đao thật thương thật rất là cao. Chỉ trong phút chốc Quang Cán và đám thân binh đã chém hạ không dưới 50 người. Phải nói lúc này Quang Cán đã chiến đấu đến say máu rồi. Đao của hắn là đại khai đại hợp, không còn màu mè kiểu đấu võ của võ lâm, đao đao thấy máu đao đao giết người. Hành động của Quang Cán mặc dù không quá lý trí nhưng lại thắng được tôn kính của ba quân. Dù sao chủ tướng hung mãnh cũng có thể kích lệ được tinh thần của ba quân một cách nhanh chóng nhất. Trận chiến này gần như mọi ánh hào quang đều được Quang Cán hái gặt cả rồi.

- Toàn quân nghỉ ngơi chờ tiếp viện từ hậu phương. Quang Thiện ngươi dẫn kỵ binh dám thị động tĩnh của phỉ quân tại Tiên Lãng. Các binh sĩ phâ ra một nửa canh gác một nửa nghỉ ngơi thay phiên nhau.

13 giờ, cuối cùng Vạn Ninh quân cũng đánh tan triệt để hai ngàn tặc khấu. Quang Cán rất bài bản ra lệnh co toàn quân bố trí canh phòng cộng nghỉ ngơi. Thêm vào đó hắn không quên thám thính quân địch. Quả thật qua trận chiến này Quang Cán đã tỏ ra một chút bản lãnh và kinh nghiệm dẫn binh. Tất nhiên nếu xét một cách chi tiết thì trận chiến vừa qua còn nhiều thiếu sót. Vậy nhưng thắng cũng đã thắng giòn dã rồi vậy nên chuyện tổng kết kinh nghiệm còn là công việc phía sau.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.