- Vương gia! người không sao nữa, thần kê đơn lấy thuốc đưa cho vương phi rồi, người nằm tịnh dưỡng 1 tuần sẽ khỏi, thần xin cáo lui
. Lão thái y đi ra ngoài bắt gặp cô đang ngoài cửa bưng chén thuốc còn nóng hổi, sắc mặt vẫn còn ngại ngùng nhìn lão, lão căn dặn cô một số thứ rồi đi, cô mở cửa bước vào
- Phong! ngươi ngồi dậy uống thuốc rồi mau ngủ
- ây da... nương tử....vi phu đau tay quá không thể cử động
. Hắn chu môi ra dáng tiểu hài tử nũng nịu cô,tên này có thật là cửu vương gia yêu nghiệt mà cô biết?
- đừng giả vờ! ta đã nói sẽ không tin ngươi nữa
. Mắt hắn long lanh nhìn cô rồi tỏ vẻ hờn dỗi xoay người vào góc tường
- nương tử không bón, ta không uống, để đau chết vi phu đi
. Cô nhìn hắn bặm môi rồi dùng tay vỗ vào mông hắn một cái làm hắn trợn mắt nhìn lại cô
- vi phu đang bệnh...nếu nàng muốn chuyện đó hãy để vi phu khỏi hẳn, vi phu hứa sẽ thoả mãn nàng
- ngươi còn nói, mau ngồi dậy, ta bón!
- hảo! nương tử vẫn tốt nhất!
. Hắn liền trở mình dậy thân hình cao lớn cứ dựa dựa áp sát vào cô làm cô khó chịu
- ngươi mau ngồi thẳng, dựa chết ta
. trong phòng vang ra những câu nói ngọt ngào, sủng nịch vô cùng
----------
. Tiểu Xuân hay tin cô đã về phủ liền mừng rỡ trở về với chủ tử
- tiểu thư! cuối cùng người cũng ở lại với vương gia
- ta chẳng muốn đâu! là hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/172717/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.