- Tam vương gia, sao người lại ở đây?
. Cô ngạc nhiên khi thấy Thiên trên người nồng nặc mùi rượu bước vào phòng cô. Cô để Thiên ngồi xuống, bước ra ngoài xem có ai không rồi đóng cửa. Đi lại chỗ Thiên, chàng mơ màng nhìn cô.
- Hàn Tuệ! Ta nhớ nàng!
. Chàng vội hôn cô, đem hết sự nhớ nhung lên môi cô, lưỡi chàng xâm nhập trong khoang miệng cô muốn lấy hết sự ngọt ngào trong đó, khi chàng rời khỏi môi cô, chàng lại nhốt cô vào lòng ngực, ôm cô thật chặt cứ như sợ cô sẽ rời bỏ đi.
- Thiên! Chàng say rồi!
- Ta rất nhớ nàng, nếu Phong không cầu xin phụ hoàng thì bây giờ nàng đã là người của ta rồi.
- Thiên! Chàng mau rời khỏi đây, cửu vương gia sắp đến rồi!
. Trong lòng cô không cam, cô thật chỉ muốn ở trong lòng của Thiên mãi, nhưng nếu có người nhìn thấy thì sẽ bất lợi cho chàng. Cô đành đẩy Thiên ra.
- Tam vương gia! Người say quá nên hồ đồ! Mời người về cho, nếu để phu quân của ta nhìn thấy e là không hay.
- Nàng thật không có chút tình cảm gì với ta sao?
- Mời người về cho.
. Thiên cười, cười nhưng trong lòng chàng rất đau, như có ai đó bóp nát tim can , cô lẽ nào không có tình cảm với chàng? Thiên loạng choạng đi ra ngoài, không ngoảnh mặt lại nhìn cô lấy một lần, chàng không thấy được những giọt nước mắt đang trào ra trên khuôn mặt yêu kiều đó. Cô đóng cửa phòng lại, ngồi xuống cắn môi mà khóc để không ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/172711/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.