. Hôm nay là ngày Tiểu Xuân bị hành hình - chôn sống, từ sớm cô đã lo lắng đi qua lại trong phòng không biết đã bao lâu đến lúc đi cũng không nổi thì liền ngồi xuống, tay cầm ấm trà lên rót nước nhưng lại bị phân tâm chuyện Tiểu Xuân mà vô ý để nước tràn ra ngoài, giật mình đặt ấm trà xuống, tay đưa tách trà lên uống một ngụm không ngờ lại phun ra, cái con mẹ nó trà nóng quá!
. Lan Tâm từ bên ngoài chạy vào đóng cửa phòng cẩn thận rồi tiến lại phía cô tay chìa ra một mẩu giấy nhỏ, cô nhận lấy liền mở ra xem, vỏn vẹn bốn chữ “ cướp người thành công “, thở phào nhẹ nhõm cô ngước nhìn Lan Tâm.
- Tiểu Xuân được cứu rồi, Thất vương gia cứu sống em ấy rồi!
. Nói đoạn liền bỏ mẩu giấy vào đèn dầu, chẳng mấy chốc mẩu giấy biến thành tro vụn....
--------- 3 canh giờ trước
. Tiểu Xuân đang nằm ngủ trên giường đá cảm giác bị một người bạo lực nắm tóc giật dậy, bị đau nên liền bừng tỉnh mới nhận ra, hôm nay là ngày cuối cùng của đời nàng!
. Bị giải đến một khu rừng hoang vắng, xung quanh tiếng chim rít lên như tử thần đang chờ, trước mặt là một cái hố sâu, nàng ngước lên nhìn khung cảnh xung quanh, hôm nay trời xanh thật đẹp, tiểu thư, người có đang nhớ đến Tiểu Xuân không?
. Tên lính phía sau không nói không rằng xô nàng một cái xuống hố, rơi xuống, nàng có chút kinh động nhưng liền lấy lại sự bình thản, đám người kia thi hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/1634435/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.