. Cửu phủ tối qua, xung quanh yên tĩnh chỉ có riêng căn phòng của tân lang tân nương mới cưới kia thì lại ồn ào muốn cướp đi giấc ngủ của người khác
- Ưmm...ahh...Phong...chậm..chậm lại...áhh...
. “hộc hộc...ưm” những âm thanh ái muội này cứ vang lên đều đặn từ tối đến gần sáng mà vẫn mãnh liệt làm cô muốn bịt tai lại ngủ cũng không được, nhiều lần muốn qua phòng bên đó nhắc nhở nhưng vừa ra khỏi phòng thì lại đi vào đấu tranh nội tâm xem có nên qua đó hay không, và cuối cùng là cứ thế ngồi đó nghe đến khi hai người nọ vận động xong. Sáng hôm sau dù trời đã gần tới trưa nhưng cô vẫn cuộn tròn trong chăn ấm “ ngủ bù “ cho tối qua
- Vương phi! người mau dậy, có tin vui a~
. Tiểu Xuân chạy vào hớn hở sà lên chỗ cô nằm lay lay tay cô
- Cho ta ngủ một lát đã là mừng rồi, không cần tin vui nữa. Ta mệt lắm!
- Vương phi nghe xong đảm bảo sẽ tỉnh ngay
- Vậy nói đi, xem có vực ta dậy khỏi đống chăn gối này không?
. Cô lãi nhãi đầu hơi nghiêng mắt đẹp lười biếng he hé nhìn về phía tiểu Xuân
- Đại thiếu gia trở về rồi!
- ừm...hả? Huynh trưởng trở về rồi?
. Cô chưa tỉnh ngủ còn tưởng mình nghe lầm, haha là huynh trưởng, cô suốt ngày trong phủ đã chán lắm rồi có người chơi cùng thì càng tốt chứ sao
- Vương phi mau chuẩn bị, đại thiếu gia đã đến phủ từ sớm nhưng dặn nô tì để người ngủ một lát
- Còn ngồi đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/1634425/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.