- Hàn Tuệ, nắm chặt dây cương
. ngựa bất ngờ lao nhanh về phía trước khiến cô hoảng loạn nắm lấy dây cương nhưng không biết làm sao để ngừng. Hắn định dùng khinh công bay tới nắm lấy cô nhưng một con dã thú hung hãn nhảy ra vồ hắn làm hắn ngã xuống hai tay chống đỡ. có lẽ vì biết có dã thú nên ngựa đã hoảng loạn chạy đi về hướng bất định
----------
- Cô nương tỉnh rồi!
. Cô mơ màng hé mắt thấy khung cảnh xung quanh mơ hồ lạ lẫm, là một hang động
- ta đang ở đâu? sao ta lại ở đây?
. hai tay ôm đầu đang nhức nhói cô nhìn nam nhân trước mặt, cảm nhận được trên đầu đang quấn khăn
- huynh...là ai?
- cứ gọi ta là tiểu Hắc, tình cờ ta gặp cô nương ngất dọc đường, trên người lại có thương thế, nên đưa về đây
- ta đã ngất bao lâu rồi?
- đã 3 ngày rồi
. cô bần thần ra một lát chợt nhớ ra điều gì đó khuôn mặt hốt hoảng
- huynh...huynh có thấy một nam nhân nào ở gần đây không?
. người ấy lắc đầu rồi ân cần hỏi han cô
- nhà cô nương ở đâu? ta đưa cô về
- lều trại của ta cách xa chỗ này lắm, không biết phương hướng để về
- cô yên tâm ở lại đây tịnh dưỡng, nơi này không dễ bị tìm thấy sẽ không ai gây phiền, đừng bước chân ra ngoài nửa bước, xung quanh toàn mãnh thú nguy hiểm, ta ra ngoài cố tìm tung tích
. cô nằm xuống trăn trở nghĩ đến tên kia
- Cẩu! ngươi có sao không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-lam-sung-phi/1634415/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.