Lê Trạch kia là ca ca ruột thịt của Lê tiểu nha đầu, có chút ít quan hệ với tiểu đồ đệ nhà hắn, trước mắt cứ cho đối phương dùng đã, với dáng vẻ kiểu này, kéo dài lâu nhất định không tốt.
Ngũ Thừa Phong nhận ân tình này, hắn vẫn luôn nhìn sư phụ cười ngây ngô, ngốc nghếch.
“Tiểu tử thúi, cười cái gì mà cười, lúc trở về nhớ lấy tiền trả cho ta.”
“Được được được, trả cho sư phụ gấp mười lần cũng được! Sư phụ là người tốt như vậy, có thể đi rót cho ta chút nước hay không?”
Tiêu đầu Sài trừng hắn một cái, nhưng vẫn đi rót cho hắn một chén nước mang qua.
Đêm nay hai đội người bọn họ cũng không ngủ ngon được, dù đã biết vừa trải qua một đợt cường đạo, phía sau sẽ không còn nữa, nhưng đám người bọn họ lại không tự chủ được cứ căng thẳng thần kinh mãi. Cuối cùng đến lúc bình minh, bọn họ mới chợp mắt được một lát.
Lúc trời hoàn toàn sáng rõ, hai đội người lại cùng xuất phát. Suy cho cùng mục đích của hai bên đều là An Lăng, bởi vậy bọn họ dứt khoát lên đường cùng nhau luôn.
Đương nhiên, bọn họ cũng mang theo mười lăm tên cường đạo tối qua, kéo mười lăm tên này lên quan phủ còn được thưởng một khoản tiền bạc không nhỏ đấy.
Lúc này Lê Trạch uống thuốc xong lại nghỉ ngơi cả đêm, đã không còn nóng nữa, tinh thần cũng tốt hơn không ít.
Thế nhưng miệng vết thương của Ngũ Thừa Phong bị nhiễm trùng lại có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611546/chuong-546.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.