Nàng ấy chỉ trên bàn, lúc này Lê Tường mới phát hiện ra trên bàn đang đặt một đ ĩa thịt.
Chỉ là thịt này ……
Không vàng không trắng, chẳng giống thịt kho một chút nào. Có điều, đúng là nàng ngửi thấy một chút mùi hương hồi vỏ quế trong này.
Suy cho cùng, nàng cũng không có khả năng giấu diếm công thức món thịt hầm cả đời. Nàng qua hiệu thuốc mua nhiều dược liệu như vậy, người có tâm sẽ tra ra được, sau đó bọn họ mang về thử nghiệm, kiểu gì cũng cho ra một công thức dùng được.
Vị quan trọng nhất trong công thức đó là hoa hồi vỏ quế, chỉ cần bỏ thêm vào, thành phẩm cho ra chắc chắn sẽ có hương vị món thịt hầm. Nhưng chỉ mỗi hoa hồi vỏ quế thì không đủ.
Nhà ông chủ Tống này chắc chỉ phối hợp loạn xạ ra một món ăn có chút tương tự với món thịt hầm nhà nàng rồi vội vàng khai trương cướp việc làm ăn, mùi thịt hầm nhà này chỉ có chút mùi hơi giống, nhưng lại không có mùi hương tinh tế như thịt hầm nhà nàng, hơn nữa ăn vào cũng hơi ngán.
Bọn họ chỉ tra ra được những loại dược liệu cửa hàng nhà nàng sử dụng, nhưng lại không biết một nồi thịt hầm này còn cần tới nước tương nước màu nữa.
Không có những thứ đó, thành phẩm thịt sẽ trở nên không vàng không trắng, nhìn không có hứng thú ăn.
“Không sao đâu, ngươi đừng tức giận. Với loại trình độ này, có thể đi xa được tới đâu? Người của Bạch gia tới, chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611324/chuong-324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.