Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, qua mấy ngày nữa, Liễu thiếu phu nhân kia muốn tới gặp nàng ư? Có chuyện gì nhỉ?
Kỳ kỳ quái quái……
“Tương Nhi, ngươi đã xong việc chưa? Qua ăn cơm đi.”
“Ta tới liền đây!”
Lê Tường khóa kỹ cái rương lại khóa kỹ cửa, lúc này mới xuống lầu.
Bây giờ trong cửa hàng đã được dọn dẹp sạch sẽ, hai cái bàn ghép thành một cái bàn lớn, trên bàn bày bảy, tám món ăn, còn có hai hũ canh lớn.
Đều là những món ngày thường Lê Tường thích ăn, cũng là những món ăn mấy ngày nay Quan Thúy Nhi học được từ nàng.
Có lẽ hương vị chưa được ngon như tự tay Lê Tường nấu, nhưng lại đong đầy tâm ý.
“Biểu tỷ, tay nghề của ngươi đã đạt tiêu chuẩn rồi nha.”
Lê Tường rất nể mặt ăn không ít đồ ăn biểu tỷ nấu.
Thấy nàng ăn đến cao hứng, cả gia đình tự nhiên cũng vui vẻ theo. Hôm nay Lê Tường nhận được không ít lễ vật, ngay cả tỷ muội Đào Tử cũng chuẩn bị.
Chẳng qua trong tay hai nàng ấy không có tiền, nên đã chuẩn bị một món đồ chơi nho nhỏ được bện từ cỏ.
Quà nhỏ nhưng tình cảm dạt dào, Lê Tường rất trân trọng cất món quà hai tỷ muội Đào Tử tặng nàng vào rương bảo bối.
Có nhiều người quan tâm nàng, yêu thương nàng như vậy, nàng nhất định sẽ trải qua một cuộc đời hạnh phúc ở nơi này.
Sáng sớm hôm sau, xe ngựa Cẩm Thực Đường đã tới Lê gia, đón Lê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611316/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.