Chỉ cần ngẫm lại cũng khiến người ta cảm thấy hít thở không thông, nàng ấy tuyệt đối không muốn trôi qua một cuộc đời như vậy.
Sáng sớm hôm sau, Quan Thúy Nhi thức dậy thật sớm, sau khi ninh một nồi cháo ngô, nàng ấy chưa kịp ăn đã vội vàng mang qua cho phụ mẫu nhà mình.
Lạc Trạch đang buồn bực, lại nhìn thấy Lê Tường vẫy vẫy tay với hắn, còn đưa cho hắn hai thanh chìa khóa.
“Chờ ta và phụ thân ta đi mua đồ ăn, ngươi qua giúp mấy người nhà biểu tỷ dọn qua cửa hàng bên kia trước. Cửa hàng bên đó ở ngay phố đối diện với chúng ta, nhỏ hơn cửa hàng của chúng ta một chút, lại chưa có bảng hiệu, bên cạnh là cửa hàng bán đồ chơi nhỏ bằng gỗ, rất dễ tìm. Ngươi giúp đỡ bọn họ dọn đồ qua xong thì trở về nhé, bên kia đã có tiểu cữu cữu của ta thu dọn rồi.”
“Ta hiểu rồi!”
Lạc Trạch hưng phấn nhận lấy chìa khóa, sau đó lập tức chạy một mạch đuổi theo.
“Hài tử này, dạo gần đây thích cười hơn rồi.”
Quan thị vẫn nhớ rõ mấy ngày đầu tiên khi Lạc Trạch vừa tới cửa hàng nhà bọn họ, cả ngày hắn cứ lầm lì, nếu không cần nói chắc chắn sẽ không chịu nói lời nào, một tiểu hài nhi lanh lợi như vậy mà cả người đầy vẻ trầm ngâm, thật khiến người ta lo lắng.
“Trước kia hắn và chúng ta không thân, như bây giờ đã tốt lắm rồi. Chẳng qua chờ thêm hai ngày nữa hắn sẽ chuyển qua bên đối diện làm việc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611232/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.