“Ngày mai ta nhất định sẽ làm món ăn ngon mang qua cho hai người.”
“Được được được! Ta muốn ăn Kim Ngọc Mãn Đường và Phong Vũ Đồng Chu!”
“Được thôi, ngày mai ta sẽ làm rồi mang qua cho ngươi.”
Hai người vừa bàn chuyện món ăn vừa rời khỏi tòa nhà của Liễu gia.
Bên ngoài đã là một mảng tối đen, hôm nay lại còn không có một chút gió nào. Trong lòng Lê Tường thầm đoán, chắc hẳn bây giờ đã là giờ Hợi (9 giờ tối),không biết người trong nhà đã ngủ hay chưa.
Nương vốn không khoẻ mạnh, cho nên buổi tối luôn luôn ngủ sớm, hy vọng bà đừng cố gắng thức đợi nàng về nhà.
Xe ngựa đi ước chừng khoảng bốn lăm phút sau, rốt cuộc cũng ngừng lại.
“Tương nha đầu, đến cửa hàng nhà ngươi rồi, ta còn phải trở về bên cạnh phu nhân, hai người các ngươi tự vào đi thôi.”
Lê Tường nhảy xuống xe ngựa, vừa nhìn một cái đã thấy bên trong cửa hàng vẫn còn ánh đèn, hiển nhiên có người đang chờ hai người bọn họ.
“Không sao đâu, chỉ có một quãng đường nhỏ thôi mà, lại nói người trong nhà vẫn chưa ngủ đâu, chỉ cần gọi một tiếng là ra ngay thôi. Ngươi về đi.”
Nàng và biểu tỷ cùng nhau đỡ cái sọt nhà mình từ trên xe xuống, hai tỷ muội mỗi người một tay cùng nhau khiêng nó đi vòng qua đường cửa sau.
“Các ngươi đã về rồi!”
Thanh âm của Lạc Trạch đang canh giữ trước cửa nhà vang lên, trong giọng nói của hắn hiện lên rõ ràng sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611202/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.