“Thế…… Có những mức giá nào?”
“Được rồi, cứ vào nhà trước rồi nói sau, con mèo thối này rất nặng.”
Lê Tường: “……”
Thoạt nhìn còn tưởng vị đại thúc đẹp trai này thích mèo, bề ngoài lạnh lùng cao ngạo nhưng nội tâm tràn đầy yêu thương, không nghĩ tới nàng đã nhìn lầm rồi.
Nhưng con mèo kia rất đẹp, lại rất ngoan, thật muốn sờ nó một cái……
“Tương Nhi, mau vào thôi.”
“A! Tới đây!”
Lê Tường đi ở cuối cùng, theo Tần Lục thúc kia tiến vào sân, nhưng đôi mắt nàng không nhịn được cứ nhìn chằm chằm vào con mèo kia.
Dường như con mèo kia rất có linh tính, nó cũng ngoái cổ lại nhìn Lê Tường. Tần Lục kéo nó mấy lần vẫn kéo không được, sau đó hắn dứt khoát một tay lôi nó ra khỏi lòng n.g.ự.c mình, vứt xuống đất.
“Tìm nương của ngươi đi!”
Con mèo trắng rụt cổ lại nhưng hai mắt nó vẫn nhìn chằm chằm vào Lê Tường, được thả ra, nó mới vèo vèo một cái, chạy đi mất.
Lê Tường: “……”
Keo kiệt. Ta nhìn một cái đâu có mất miếng thịt nào.
Tần Lục vỗ vỗ lông mèo trên người, sau đó mới lấy ra một chuỗi chìa khóa thật dài.
“Các ngươi do Miêu Trang giới thiệu tới, nhưng không biết hắn có nói với các ngươi chuyện cửa hàng nhà ta đều ở bờ sông hay không.”
“Hắn không nói…… Nhưng ở bờ sông thì làm sao vậy?”
“Bờ sông sao? Thì đắt nha……”
Trên mặt Tần Lục hiện lên một nụ cười đầy giả dối. Hắn chỉ nói vậy chứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3611097/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.