Lê Tường nghe xong liền tức giận muốn điên lên, tại sao lại có nương đánh hài tử thành ra như vậy.
“Vì sao đánh tàn nhẫn như vậy? Thiếu chút nữa đã đánh vào mắt rồi! Có phải vì ngươi chưa đưa tiền công cho bà ta hay không?”
Ngũ Thừa Phong gật gật đầu.
“Hôm nay là sinh nhật của ta, ta không muốn lại tiếp tục mặc quần áo cũ của bọn họ nữa, nên tự mình đi mua một bộ, dùng hết tiền rồi.”
Lê Tường: “!!!”
Tiểu hài tử này đúng là cực kì đáng thương!
Sinh nhật còn phải đi làm, làm xong dùng tiền công do chính mình làm ra, mua cho mình một bộ quần áo, trở về cũng bị người ta đánh, người ta mắng.
Nếu tình huống này xảy ra ở thời hiện đại, chỉ sợ Kiều thẩm đã bị mỗi người một ngụm nước miếng dìm c.h.ế.t luôn rồi.
“Vậy ngươi ăn cơm chiều chưa?”
Thuốc trong nhà đều đặt trong phòng phụ mẫu, Lê Tường thật sự không tiện đi vào đánh thức bọn họ, chỉ có thể hỏi một chút xem hắn đã ăn cơm chưa.
Nếu chưa, nàng sẽ vào bếp nấu chút đồ cho hắn ăn. Suy cho cùng, một năm mới có một lần sinh nhật, kiểu gì cũng nên có một đoạn hồi ức vui vẻ một chút.
Ngũ Thừa Phong đang muốn nói mình đã ăn rồi, nhưng khi hắn nhìn thấy ánh mắt chứa đầy sự quan tâm của Lê Tường, hắn lại quyết định nói thật, hắn chưa được ăn gì hết.
“Ngươi ngồi chờ một chút nhé.”
Lê Tường cầm bình gốm đi múc ngô, chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605133/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.