Thế nhưng ngay tại lúc bọn họ cho rằng đôi phụ thân nữ nhi kia sẽ bị đuổi đi, thì quản sự Lưu lại gật đầu đồng ý rồi!
Trả tới 40 đồng bối để mua một chút nước chấm như vậy, từ lúc nào kiếm tiền lại dễ dàng đến thế?
Lê Tường rèn sắt khi còn nóng, cũng mang luôn tương gạch cua, bán với giá rẻ hơn tương mỡ cua, một cân giá 30 đồng bối, còn bán luôn hai cân.
Sau khi bán xong xuôi, nàng cũng nói tỉ mỉ cách thức sử dụng hai loại tương này cho quản sự Lưu, còn dặn dò kỹ càng, những người bị dị ứng tôm không được ăn loại tương này, sau đó mới đi theo phụ thân rời khỏi Giang phủ.
Một chuyến này đã bán được một trăm đồng bối, trong khi phí tổn chỉ mất mười đồng bối, quả thực là lợi nhuận gấp chín lần so với phí tổn.
Chuyện này cứ như một giấc mơ, cho nên đến giữa đường Lê Giang vẫn chưa phục hồi được tinh thần.
“Tương...Tương Nhi, chúng ta thật sự bán được một trăm đồng bối ư?”
“Phụ thân, tiền đã vào trong túi của ta, ngươi vẫn còn không chịu tin ư.”
Lê Tường lấy túi tiền ra nhét vào trong lòng phụ thân nàng.
“Phụ thân, tự ngươi giữ đi, lại lắc lắc thêm hai lần, để biết ngươi không hề nằm mơ.”
Lê Giang cầm túi tiền nặng trĩu, trong lòng thật là cảm xúc ngổn ngang trăm mối. Đúng là buôn bán vẫn tốt hơn nhiều, chỉ bán một lúc đã kiếm được số tiền bằng gia đình hắn bận rộn suốt 2-3 ngày.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605131/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.