Cua lớn chừng này đã xem như không tồi, nếu mang tới hiện đại, chắc chắn một con cũng bán được với giá hai, ba mươi khối, hơn nữa, cua càng lớn lại càng đắt.
Chẳng qua ở thời điểm hiện tại, tạm thời không thể ngang nhiên bán cua trên thị trường được, chỉ có thể tìm một lối tắt.
Nàng đã tính toán cứ tạo ra tương mỡ cua và tương gạch cua trước.
Tương mỡ cua và tương gạch cua là hai món đồ ăn được mở rộng ra từ những nguyên liệu trên thân cua.
Món trước chỉ cần lấy ra gạch cua, lại bỏ vào thêm chút nguyên liệu khác là hoàn thành, còn món sau cũng với nguyên liệu như thế nhưng phải bỏ thêm vào thịt cua nữa. Tới khi thành phẩm, mỹ vị của nó mê hoặc tới mức khiến những hài tử cũng phải kêu khóc đòi ăn.
Làm một người đầu bếp, đã có bao nhiêu năm kinh nghiệm trong nghề, nhưng từ trước tới nay, nàng chưa bao giờ được nếm thử hương vị của tương mỡ cua và tương gạch cua, đúng là một thiếu sót không cách nào bù đắp được. Nói gì thì nói, có cơ hội lần này, nhất định nàng phải chế biến ra hai loại món ăn này.
Đương nhiên, bên cạnh đó, nàng phải tìm ra một lý do cực kỳ kín kẽ để giải thích vì sao nàng biết làm hai loại món ăn kia……
Lê Tường có chút đau đầu, nhìn một đống con cua trong thùng, bỗng nhiên nàng lại không còn hưng phấn như hồi nãy nữa.
“Tương Nhi, không phải ngươi nói hôm nay cần trở về sớm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605120/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.