Lê Tường cười lắc lắc đầu, rồi mới xoay người gọi phụ thân đang đứng ở phía sau khoang thuyền. Nàng cũng không quá am hiểu loại chuyện cò kè mặc cả này, cứ để phụ thân đảm nhiệm thì hơn.
“Ồ! Không phải quản sự Lưu đây sao!” Lê Giang cười ha hả vội vàng mời người đó lên thuyền.
“Quản sự Lưu à, ánh mắt của ngươi thật tốt, nhìn một cái đã ngắm trúng con cá trê vàng của chúng ta rồi, vừa mới bắt lên đấy, cực kỳ tươi ngon.”
Chuyện này cũng chẳng cần hắn phải giới thiệu. Là người nhiều năm trong nghề thu mua thuỷ hải sản, dĩ nhiên quản sự Lưu đã nhìn ra điều này từ lâu rồi.
“Cũng không tệ lắm, chiếu theo giá thị trường, ta trả cho ngươi mười lăm đồng bối()một cân.”
Vừa nghe thấy cái giá mười lăm đồng bối một cân, Lê Giang lập tức cao hứng đến nỗi không khép nổi miệng, sau đó hắn vội vàng lấy cân ra cân cá. Hắn rất thích bán hàng cho những quản sự của nhà giàu có này, bởi vì lúc mua hàng mấy người bọn họ trả giá cực kỳ sảng khoái.
“Quản sự Lưu, tổng cộng sáu cân hai lạng, tính ngươi sáu cân, ngươi xem?”
“Được, ngươi mang cá lên xe của ta ở đằng kia đi.”
Quản sự Lưu lấy túi tiền ra, đếm đủ 90 đồng bối, vừa mới chuẩn bị đưa cho Lê Giang, đột nhiên hắn cúi đầu, hai mắt nhìn chằm chằm vào chậu tôm trắng bên dưới.
Lê Tường chú ý thấy ánh mắt của hắn, nàng quay đầu lại lập tức cầm cái vợt hớt mấy con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-tieu-co-nuong-loi-hai/3605110/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.