Đợi sắp xếp ổn thỏa cho Giang Hữu Lâm, ba người cùng xuống dùng bữa với Lý Ái Hoa. Vì Giang Quỳnh mới khỏi ốm nên chỉ có thể ăn cháo trắng thanh đạm.
Thấy bé đã ăn no, Cố Hi lấy hai cốc sữa ấm chia đều cho Giang Quỳnh và Cố Minh Hiên. Dòng sữa ngọt dịu tràn vào cổ họng, Giang Quỳnh cảm giác như cả thân thể lẫn tâm hồn đều được sưởi ấm, ánh mắt bé sáng lên trông rất đáng yêu.
Nhìn mặt hai nhóc con đều dính vệt sữa trắng, Cố Hi không khỏi bật cười. Trông không khác gì hai chú mèo nhỏ đang uống trộm sữa.
“Cha ơi, con dẫn Giang Quỳnh ca ca đi chơi xếp hình nha”
“Được, chơi xong nhớ cất đồ lại chỗ cũ. Không được rủ Giang Quỳnh chơi mấy trò mạo hiểm nghe chưa?”
“Cha yên tâm, con sẽ không để Giang Quỳnh ca ca gặp nguy hiểm đâu”, Cố Minh Hiên ưỡn ngực bảo đảm, trông cũng rất ra dáng nam nhi.
Nhìn hai đứa trẻ kéo nhau rời đi, Cố Hi chống cằm thở dài. Quả nhiên, không chỉ gương mặt, đến tính cách cũng giống nhau như đúc.
“Tiểu Hi, bên phủ Thừa tướng gửi đồ tới cho ngươi nè”. Lý Ái Hoa không biết lôi từ đâu ra một cái hộp gỗ nhỏ đưa cho Cố Hi.
Cố Hi nhận lấy đồ từ trong tay Lý Ái Hoa, nhìn ra bên ngoài không thấy có người, bèn nghi hoặc hỏi: “Người đưa đến là ai vậy? Sao lại không thấy bóng dáng đâu?”
“Là Trương tổng quan đưa đến. Lúc đó ngươi không có ở đây, Trương tổng quản nhờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-lang-y/2794802/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.