“...a..a...”
Cố Hi đưa tay về phía khuôn mặt của người đàn ông, thấy bàn tay trước mắt nhỏ bé như tay trẻ sơ sinh thì giật mình, cậu muốn nói chuyện nhưng lại không thể phát âm ra tiếng.
Người đang bế Cố Hi 'nhỏ' thấy cậu vươn tay, cũng thuận theo mà cúi xuống để cậu chạm vào mặt mình, người ấy mỉm cười rất ôn nhu khiến Cố Hi không khỏi sững sờ, mặc dù so với ấn tượng trước đó trông trẻ hơn khá nhiều, nhưng vẫn có thể nhìn ra khuôn mặt này không ai khác chính là Hoài khanh quân.
“Hi nhi, hài tử của ta, cảm ơn con vì đã đến thế giới này”, Hoài Kỳ Dương thơm nhẹ lên mi mắt Cố Hi, dùng giọng nói dịu dàng tràn ngập vui sướng chào đón cậu.
Hoài Kỳ Dương vừa nói xong, tiếng cửa mở vang lên, người có giọng nói quen thuộc từ từ lại gần chỗ Cố Hi.
“Dương nhi, ngươi vất vả rồi, mau ăn chút cháo rồi nằm nghỉ đi, để ta trông Hi nhi cho”
“Phu quân, ta không mệt”
“Ngươi vừa mới sinh được một ngày, cần nghỉ ngơi thật tốt, nếu không, hai vị nhạc phụ sẽ trách ta không chăm sóc ngươi cẩn thận”, vừa nói, Cố Hà Uy thổi từng thìa cháo đưa đến bên miệng Hoài Kỳ Dương.
Một người bón cháo, một người ăn, cả hai đều không hề nói chuyện, nhưng ánh mắt bọn họ trao nhau lại chứa chan mật ý, sự tin tưởng và hạnh phúc.
Cố Hi ‘nhỏ’ được Cố Hà Uy bế trên tay (à ơi) ru ngủ, đôi mặt cậu lim dim khép lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-co-dai-lam-lang-y/2794790/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.