Một cái 'ghế' hình người như vậy ai chịu nổi, vầy không phải là chịu hình sao?
Thư Nhiên rất nhanh không an tĩnh được, chỉ nghe Từ Thận hít sâu nhắc nhở: "Vợ, em đừng nhúc nhích. "Cọ vào bảo bối của hắn.
Thư Nhiên xấu hổ đỏ mặt, "Ngồi như vậy anh không đau sao? Để em đi xuống nhé?"
"Không đau." Từ Thận quấn lấy không cho đi, cười nói, "Ngồi không hỏng, em đừng nhúc nhích là được."
Vẫn còn dẻo mồm.
"..." Thư Nhiên bèn thành thật đợi không dám động.
Từ Thận cởi trần, lẳng lặng ôm Thư Nhiên, cởi quần áo ra mới biết dáng người mình vạm vỡ đến cỡ nào, cánh tay to gấp đôi Thư Nhiên, mặc quần áo vào không nhìn rõ.
Ban đêm chỉ lo dây dưa, Thư Nhiên chưa bao giờ nghiêm túc nhìn qua cơ bắp rắn chắc của Từ Thận, hôm nay là ban ngày nên nhìn, cậu có loại xúc động muốn lên tay cảm thụ cơ bắp mênh mông kia.
Xung động là ma quỷ, hôm nay thực sự sờ vào thì thực sự không thể sống yên ổn.
Cũng may Từ Thận tựa hồ không có ý nghĩ kia, chỉ là ngẫu nhiên hôn lên hai má mềm mại trắng trẻo cùa cậu, chờ cả hai mát mẻ mới cùng nhau nằm xuống nghỉ ngơi.
Không làm gì là tốt nhất, Thư Nhiên còn tưởng rằng Từ Thận muốn làm gì đó.
Mông an toàn lại có tâm tư nhàn rỗi, hắn cứng rồi không khó chịu à?
Nếu Từ Thận cũng không lên tiếng, mình quản việc của người khác làm gì, Thư Nhiên vội vàng nhắm mắt lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2514009/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.