Thỉnh thoảng Thư Nhiên sẽ nghe thấy, có người hỏi công nhân bên cạnh, chữ quái gở này nên đọc như thế nào?
Thư Nhiên mỉm cười, đây chính là ý nghĩa của việc cậu làm góc đọc sách, dù cuộc sống có mệt mỏi hay khó khăn đến đâu thì con người vẫn luôn cần một chút thức ăn tinh thần.
Có thể là tiểu thuyết võ hiệp, có thể là du ký, dù sao ở đời không thể thiếu chữ nghĩa.
Kết thúc công việc, Từ Thận mặc áo khoác vào, nháy mắt với Thư Nhiên: "Chờ sách của em phát hành ra thị trường, cũng đặt ở đây."
"Được." Thư Nhiên cũng không ngại.
Từ Thận tràn đầy niềm tự hào vui sướng, còn mong chờ ngày đó hơn cả Thư Nhiên, cảm giác chỉ mình hắn biết tin vui thật quá giày vò, hắn cũng không biết sao Thư Nhiên có thể khiêm tốn như vậy, hẳn là đã quen đi.
Nếu người khác còn trẻ mà đã ưu tú như vậy đã sớm bày mấy bàn tiệc rồi.
Nhưng cho đến nay, dường như chỉ có hắn biết.
"Em không muốn… nói cho bọn Trần Khải biết à?" Từ Thận hỏi.
"Hả? Cũng không phải, em chỉ cảm thấy không cần phải cố ý nói cho bọn họ biết chứ? "Thư Nhiên nói với Từ Thận là bởi vì Từ Thận đọc sách của cậu, những người còn lại không liên quan đến chuyện này nhiều lắm: " Xuất bản thì tặng mỗi người một quyển, quy trình này phù hợp hơn."
Từ Thận hiểu: "Em cảm thấy hiện tại nói không có tác dụng thực tế, bọn họ cũng không hiểu được điều này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513962/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.