"Anh mặc kệ, không cần thiết." Từ Thận một bên kéo Thư Nhiên vào trong cửa, vừa hít một hơi, ở bên tai Thư Nhiên khuyên: "Thật đấy, chuyện nhỏ này không thể thương tổn anh, em giận làm gì?"
Lần đầu tiên thấy Thư Nhiên tức giận như thế, Từ Thận bị dọa không nhẹ. Rất không có tiền đồ, phản ứng đầu tiên lúc ấy, dĩ nhiên là được sủng mà kinh…
Hắn một đường kéo Thư Nhiên vào văn phòng, đóng cửa lại, Thư Nhiên được tự do rồi lại muốn đi mở cửa, Từ Thận dùng cả người chặn cửa lại, hai tay dang ra, dưới tình thế cấp bách gầm nhẹ một tiếng: "Vợ! ”
"..." Thư Nhiên bị một tiếng này đánh thức, mới ý thức được trong mắt người khác người phụ nữ kia đang chửi Từ Thận chứ không phải cậu, đúng vậy, phản ứng vừa rồi của cậu rất không nên, nhưng cậu giận lắm, cậu không thể chịu đựng được có người vũ nhục người yêu của mình như vậy!
"Bà ta dựa vào cái gì có thể ở chỗ này mắng anh, nơi này là địa bàn của chúng ta, dựa vào cái gì phải nhịn bà ta?!" Thư Nhiên cũng gầm nhẹ.
"Anh", Từ Thận thấy cậu như vậy, vừa đau lòng vừa cảm động, vội vàng tỏ vẻ: "Anh không sao mà, trong lòng không hề có bất kỳ dao động gì, bà ta có vác loa đi khắp thế giới mắng anh cũng không quan tâm. ”
Ngôn ngữ thương tổn tính là thương tổn gì, đều là hư không cả, Từ Thận sớm đã hiểu.
Cho dù hắn muốn hận, cũng là bởi vì đối phương làm Thư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513955/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.