Trước mặt nhiều người Thư Nhiên cũng không dám nhìn chằm chằm Từ Thận quá lâu, nếu không ánh mắt hai người bọn họ nhìn nhau, chung quanh đều là bầu không khí nồng đậm không xua tan được... Cũng không biết tại sao theo những người bạn xung quanh phản ánh hai người rất lộ liễu.
Vốn Thư Nhiên còn muốn phản bác người ta, đó là bởi vì trong lòng mọi người biết rõ mới cảm thấy như vậy, cho đến sau này cậu soi gương với Từ Thận mới thấy người ta thật sự không nói sai, mặc kệ là cậu nhìn Từ Thận hay Là Từ Thận nhìn cậu, ánh mắt kia đều rất thu hút nhau.
"Anh ấy quá khen rồi" Thư Nhiên nhớ rõ cái tên Vương Tuấn đáng ghét kia, giúp Trần Khải nói một câu: "Có thể bị em đả kích thì chứng tỏ còn cứu được." Ít nhất biết mình là thứ gì, điểm này là giới hạn thấp nhất của một người.
Mọi người có mặt đều kinh ngạc, tại sao người này lại nói như vậy chứ?
Từ Thận cúi đầu cười thầm, những người này đều chưa từng cảm nhận được tính tình Thư Nhiên, trong giây lát chưa thể quen được.
"..." Viên Hiểu Băng vô cùng xấu hổ, Viên Tuấn đúng là hơi hồn nhiên, nhưng tốt xấu gì cũng là anh Tư của cô, người bạn này của Từ Thận can đảm nói ra, vấn đề là cô không phản bác được.
"Chuyện tuyển dụng nói thế nào rồi?" Từ Thận ho nhẹ một tiếng, nhìn lãnh đạo trường: "Chúng tôi có thể tới học tốt nghiệp không? Tới tuyên truyền tuyển dụng."
"Đúng, thừa dịp bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513945/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.