Thư Nhiên cúp máy, nhìn lịch, còn hai ngày nữa.
Hai ngày nay Giang Phàm chụp đủ tài liệu, Thư Nhiên và hắn ngâm mình trong phòng tối rửa ảnh, xem cái nào có thể dùng được.
Thư Nhiên không tiếc lời khen ngợi: "Anh Phàm, anh đúng là thiên tài, chụp ảnh giỏi quá."
"Xem em nói gì kìa," Giang Phàm vừa chụp ảnh vừa buồn cười nói: "Trong mắt em thì cả cái khu nhà thuê này đều là thiên tài."
"..." Thư Nhiên phỏng chừng là lúc mình khen Tạ Nguyên bị Giang Phàm nghe thấy, xấu hổ cười cười.
Cậu chỉ nghĩ rằng khen ngợi sẽ làm cho mọi người cảm thấy tốt hơn, và bản thân cậu cũng hay lén đọc tạp chí khen ngợi mình.
"Bình thường em cũng khen anh Thận như vậy sao?" Giang Phàm nhàn rỗi hỏi một câu.
"Đúng, khen anh ấy không tìm được phương hướng, liều mạng đối tốt với em." Đôi mắt Thư Nhiên cong cong, cười rộ lên.
"Em không khen anh ấy, anh ấy cũng liều mạng đối xử tốt với em, thật sự," Giang Phàm lấy nhân cách của mình đảm bảo: "Anh Thận yêu em đến mức quên luôn cả bản thân mình."
Thư Nhiên nhìn hắn.
"Thật sự," Thấy Thư Nhiên không tin, Giang Phàm thề son sắt: "Trước kia anh Thận không phải người như vậy, trước kia anh ấy... Rất cảnh giác, ngủ cũng không buông lỏng, có chút gió thổi cỏ lay là tỉnh. ”
"Rất căng thẳng." Thư Nhiên trả lời.
"Đúng vậy, cảm giác ai cũng không phải người tốt, ai cũng có thể cho anh ấy một dao bất cứ lúc nào, em suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513909/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.