Kết thúc công việc về nhà, Từ Thận sau khi tắm rửa xong mặc quần áo mùa xuân chụp ban ngày, không chỉ quần áo mà còn là thắt lưng giày da, một bộ hoàn chỉnh.
Thư Nhiên nhìn cười ngây ngô: "Sao anh biết em nghĩ tới cả một ngày?"
Từ Thận ngồi ở mép giường cũng nở nụ cười: "Ánh mắt của em giống như ngọn đuốc, anh cảm thấy vải trên mông sắp bị em đốt xuyên qua luôn rồi. ”
"Vớ vẩn!" Thư Nhiên vội vàng mắng một tiếng, nhưng không kìm được vẫn nhìn chằm chằm vào bộ âu phục giày da của Từ Thận, từ lông mày, cằm đến bờ vai eo cùng đôi chân dài, cuối cùng rơi vào mũi giày da.
Hắn thậm chí còn đeo cả giày da.
Thư Nhiên thầm nghĩ, đúng là một nam yêu tinh.
"Không thích hả, vậy anh đổi." Bàn tay Từ Thận chống sang một bên, làm bộ muốn đứng lên.
"Đừng, " Thư Nhiên thành thật ngăn cản, "Thích, anh ngồi yên một chỗ đi."
"Được rồi." Từ Thận ngồi trở lại, hai tay chống về phía sau, bày ra dáng vẻ mà Thư Nhiên yêu cầu hắn thể hiện lúc chụp ban ngày, hắn nghĩ, đây hẳn là biểu cảm khơi dậy cảm xúc của Thư Nhiên nhất.
Thư Nhiên thích, yết hầu không tự chủ được lăn xuống vài lần.
Cậu bước tới, từ từ bóc món quà được tặng rồi ăn, nhưng cậu không cởi hết quần áo, chỉ lột một chút là xong.
"Sở thích này của em..." Từ Thận buồn bực cười.
"Sở thích của em làm sao?" Thư Nhiên không hề e lệ, theo Từ Thận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513902/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.