Thư Nhiên nhìn hắn một cái, để cho hắn tự ngẫm.
"Em đi vào trước đi," Từ Thận nói, " Anh đi xem chậu than."
Một lúc sau hắn hét lên: "Khoai lang của anh đâu?"
"Anh Đông ăn rồi. "Thư Nhiên vui vẻ, bây giờ Từ Thận mới để ý mất khoai lang chứng tỏ lúc mới về tâm trạng hắn cực kỳ mất bình tĩnh.
"Vốn anh còn không định đánh nó." Từ Thận nắm chặt nắm đấm: "Một miếng cũng không giữ lại cho anh, lần sau thấy phải cho nó ăn đấm mới được."
Vào trong phòng, hai người chui vào trong chăn, Thư Nhiên rất tự nhiên hỏi: "Trên đường hai người có nói gì không?"
"Không có." Từ Thận ôm Thư Nhiên, cũng rất tự nhiên mở radio lên: "Nước sông không phạm nước giếng, anh chỉ có thể cố gắng không oán hận, còn lại không thể hiểu cho bà ấy được."
"Như vậy là đủ rồi." Thư Nhiên dựa vào Từ Thận, ngẩng đầu nhìn hắn: " Thật ra em quyết định trao đổi, chỉ là không muốn bỏ trống chuyện này, khiến người ta đoán mò. Giờ thì ổn rồi, mọi chuyện đều đã rõ ràng rồi thì để nó qua thôi."
"Nhiên Nhiên..." Từ Thận lên tiếng.
"Dừng lại, " Thư Nhiên ngắt lời hắn, biểu cảm vô cùng quái dị, giật mình nói, " Anh đặt biệt danh mới cho em khi nào đấy."
Hơn nữa còn là biệt danh mới buồn nôn như vậy!
"A, vẫn luôn có, chẳng qua là chỉ gọi ở trong lòng." Từ Thận cười vui vẻ, tựa như rất hài lòng với biệt danh này: "Có phải rất ngọt ngào không? ”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-ve-1983/2513897/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.