Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Chương sau
Hà Vĩnh bỏ cô lại đi vào nhà tắm, Tần Lam lặng lẽ mặc trang phục vào, ngồi im lặng trên ghế salon chờ hắn. Hà Vĩnh mặc bộ đồ tắm màu đen từ phòng tắm đi ra, bộ dạng vô cùng thoải mái. Tần Lam vẫn cúi đầu ngồi đó đợi hắn. Với địa vị của cô hiện tại, không có tư cách đòi hỏi hắn thứ gì. Mọi thứ đều tùy hắn định đoạt. Hà Vĩnh cũng quyết định rất nhanh. Hắn đặt tấm thẻ ngân hàng trước mặt cô, nói. - Sau này trở thành người phụ nữ của tôi. Đôi mắt Tần Lam ánh lên sự vui vẻ, cô thắng! Tần Lam ngoan ngoãn gật đầu. Thế nhưng Hà Vĩnh bổ sung thêm. - Chuyện này không được cho ai biết, mỗi khi tôi gọi, cô phải sẵn sàng lên đây, có biết chưa. Niềm vui của Tần Lam bị mất đi một nửa, thì ra anh chỉ muốn cô làm người tình bí mật chứ không cho phép cô được công khai. Tần Lam lại gật đầu, miệng lí nhí -Dạ! - Đi lấy túi xách, tôi đưa cô ra cửa. - Dạ? - Nếu cô không thích về, có thể tùy tiện tìm chỗ nào để ngủ, nhưng cô phải rời khỏi căn phòng này. Hắn chưa từng ngủ ở chung với bất kì ai. - Dạ, để em đi lấy túi xách. Cô đi ra ngoài, Hà Vĩnh theo phía sau cô. Tần Lam đi lấy túi xách và áo khoác, sau đó bắt taxi về căn nhà trọ của mình. Trên đường cô liên tục hôn tấm thẻ ngân hàng mà Hà Vĩnh cho cô, tuy hiện tại cô chỉ là người tình bị anh bao nuôi, nhưng cô tin tưởng bằng nhan sắc và sự hấp dẫn của mình, ngày cô có thể đứng bên cạnh Hà Vĩnh sẽ không còn xa. ============©©============ Theo hiểu biết của Hà Vĩnh về Tần Lam, cô là người luôn không từ thủ đoạn, con người cô và hắn khá giống nhau, có thể vì mục đích mà bất chấp thủ đoạn. Hiện tại cô đã bám lấy một tên khác cho cô địa vị, vậy thì, hắn còn nhớ đến cô làm gì? Trên đời này, người con gái thật sự tốt đẹp thiện lương, chỉ có An Hân của hắn. Tần Lam hay Vivian Cố, hắn mặc kệ cô tên gọi là gì, chuyện của cô, hắn sẽ không can thiệp tới nữa. Nếu sau này, cô chọn là đối tác, vậy hắn sẽ hợp tác với cô, nếu cô chọn là đối thủ, hắn sẽ tiêu diệt cô. Hà Vĩnh là người chỉ có người khác theo đuổi hắn, cầu xin ở lại bên hắn. Không có chuyện hắn chủ động cầu ai ở bên mình. An Hân là một ngoại lệ của hắn, hắn cứng rắn giữ cô bên cạnh vì cô không có tâm cơ, vì cô hiền lành luôn suy nghĩ cho người khác, vì người cô yêu thương nhất chính là gia đình. Một người như vậy, mới mang đến cho hắn một gia đình đúng nghĩa. Sau một đêm suy tư, Hà Vĩnh quyết định sẽ không dây dưa với Tần Lam nữa, cô đã là quá khứ, hiện tại và tương lai của hắn là An Hân. Hà Vĩnh rời chung cư Bắc Hà vào sáng sớm hôm sau, đi thẳng tới bệnh viện Phong thị thăm An Hân và cha của cô. =============©©©============= Trãi qua một cuộc phẫu kéo dài và căng thẳng. Phong Giai Thành mang thân thể mỏi mệt về căn nhà nhỏ của hắn mà ngã ra giường ngủ đến không còn biết gì. Gần nửa đêm hắn mới dậy, bật đèn định làm món gì đơn giản để ăn thì mới phát hiện tờ giấy ghi chú được dán trên tủ lạnh. "Em về Bắc Thành sớm hơn dự định mới phát hiện thì ra anh làm việc vất vả như vậy. Em đã nấu cháo cho anh, đang hâm nóng, nhớ ăn ngay khi thức dậy nha. Tối nay em có mời 1 vài đồng nghiệp cũ đến Duyệt Nguyên Giai Lệ mở tiệc, có lẽ sẽ về trễ nên em sẽ về khách sạn luôn. Anh ăn xong ngủ tiếp đi nha, ngày mai em đến. Hôn anh.Vivian". Điện thoại của Phong Giai Thành đã bị hết pin, sau mở lại điện thoại thì có rất nhiều cuộc gọi tới, của Vivian và của trợ lý Marry. Sau đó là một loạt tin Marry nhắn cho anh bao gồm tên khách sạn và số phòng của Vivian, số điện thoại của cô ở Bắc Thành. Phong Giai Thành nhìn xung quanh căn nhà, mọi thứ gọn gàng ngăn nắp và sạch sẽ chứng tỏ cô đã ở đây lau dọn nhà cho hắn. Ăn xong cháo, người cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, Phong Giai Thành quyết định đi tắm, cạo râu, rồi đi đón Vivian của hắn. Cô đã đến đây thì anh và cô sao có thể ngủ ở hai nơi khác nhau được Lúc Phong Giai Thành lái xe đến đón Vivian đi về khách sạn của cô. Sau khi vào phòng, việc đầu tiên của Vivian là chạy tới ôm Phong Giai Thành. Nằm trong lòng anh đúng là nơi lý tưởng và ấm áp. Phong Giai Thành hưởng thụ cái ôm của người con gái anh yêu. Anh rất nhớ cô, đã nhiều tháng họ chưa gặp nhau vì ai cũng quá bận với công việc của riêng mình. Vivian nói. - Em nhớ anh đến chết mất. - Anh cũng rất nhớ em. Rồi họ hôn nhau, nụ hôn nồng nàng của sự da diết nhớ nhung. Vivian nói. Em đi tắm đã, trên người toàn mùi rượu. Phong Giai Thành gật đầu, sau đó anh thay đồ ngủ, bật tivi xem tin tức. Vivian tắm xong bước đến bàn trang điểm để sấy tóc. Giai Thành đi đến nhận nhiệm vụ này, anh rất thích giúp cô sấy tóc. Sau đó họ cùng quay về giường nằm nghỉ. Phong Giai Thành ôm Vivian từ phía sau, cô nắm lấy bàn tay đang ôm eo mình hỏi "anh có mệt lắm không?." Kì thực, việc phẫu thuật nhiều giờ liền không hề xa lạ với Phong Giai Thành, có những ca anh từng làm liên tục đến 40 tiếng. Mệt thì tất nhiên là mệt, nhưng nó không quá ảnh hưởng đến anh, anh quen rồi. Anh trả lời cô. - "Mệt thì có mệt nhưng anh vẫn ổn, nhất là khi có em bên cạnh." Vivian quay người lại hôn anh một cái. Sau đó khép mắt lại nói"Ngủ thôi". Phong Giai Thành cũng khép mắt lại chìm trong giấc ngủ yên bình.
Chương trước Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Chương sau