Không biết tin tức từ đâu lan truyền ra, chuyện Lưu Giai thị tối hôm trước tranh sủng không thành nhanh chóng lan ra khắp hậu viện vào ngày hôm sau, không ít người lén lút xem nàng ta làm trò cười.
Thúy Liễu đi thăm dò tin tức bên ngoài về, tíu tít kể lại cho An Thanh nghe: “Nghe nói bên trong Đông phối điện lại làm vỡ không ít đồ đạc, hừ, đáng đời, đây chính là kiểu tự nhấc đá đập chân mình điển hình mà.”
An Thanh liếc nhìn nàng ta một cái, thấy bộ mặt hả hê của nha đầu này, nghi ngờ nói: “Chuyện này sẽ không phải là do ngươi truyền ra đấy chứ?”
“Nô tỳ nào có!” Thúy Liễu lớn tiếng kêu oan, “Hôm qua người đã đặc biệt dặn dò chúng nô tỳ, ở trong cung này phải ít nói ít gây, tuyệt đối đừng gây thêm chuyện, nô tỳ không có gan đó đâu.”
An Thanh nghĩ lại cũng phải, Thúy Liễu bình thường tuy hơi bộc toạc, nhưng xưa nay vẫn nghe lời nàng, còn Tử Tô thì khỏi phải nói.
“Chắc chắn là người trong viện của họ miệng không kín, không liên quan gì đến chúng ta đâu.” Thúy Liễu nói.
An Thanh trầm ngâm gật đầu, tối qua bên cạnh nàng chỉ có Tử Tô và Thúy Liễu, còn bên cạnh Dận Kì là Mã Tường, thái giám thân cận của hắn, người bên hắn chắc chắn cũng sẽ không rảnh rỗi lo chuyện này.
Vậy thì, vấn đề chỉ có thể xuất phát từ chính trong viện của Lưu Giai thị, nhưng điều này lại chẳng liên quan gì đến An Thanh.
Việc hôm qua nàng không cho đám người Thúy Liễu gây chuyện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201537/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.