Chỉ là, An Thanh nhìn thấy vẻ mặt của nhị ca La Bố Tàng Lạt Thập và tam ca Y Đức Nhật đột nhiên ủ rõ, trong lòng không khỏi chững lại: “Sao vậy, có chuyện gì không tốt hay sao?”
A Bố Lạt Thản lại cố làm ra vẻ thần bí cười nói: “Tiểu muội, muội thông minh như vậy, sao không thử đoán xem?”
An Thanh thấy đại ca vẫn còn tâm trạng đùa với nàng, lập tức thở phào nhẹ nhõm, chắc là cũng không có chuyện gì lớn.
“Đại ca, huynh đừng có thừa nước đục thả câu nữa, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
A Bố Lạt Thản thấy An Thanh lo lắng, ngược lại càng vui hơn, nhưng cũng không tiếp tục trêu nàng nữa.
“Hoàng thượng phái nhị ca và tam ca cùng với đám người Nguyên Nội các Đại học sĩ Hoàng Mậu, vào mùa xuân năm sau phụng mệnh đến các bộ tộc Mông Cổ là Ngao Hán, Ba Lâm, Nại Mạn để truyền thụ kỹ thuật canh tác nông nghiệp.”
“Thật sao?” Mắt An Thanh sáng lên, quay đầu nhìn La Bố Tàng Lạt Thập với Y Đức Nhật, “Đây là chuyện tốt mà, sao vẻ mặt các huynh lại thế kia.”
Y Đức Nhật mặt đỏ bừng, ngượng nghịu nói: “Chính là, chuyện này đều là do bộ lạc của chúng ta khai hoang canh tác rất tốt mới được Hoàng thượng ưu ái, nhưng đó đều là công lao của muội muội, những việc đó cũng là muội vẫn luôn làm, còn ta và nhị ca thì lại…”
An Thanh cười, lập tức hiểu ra nguyên nhân của dáng vẻ này của hai người.
Bọn họ là cảm thấy mình đã chiếm công lao của nàng đây mà.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201532/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.