Khi An Thanh mang lễ vật hiếu kính đến Ninh Thọ Cung, Thái hậu vừa mới ngủ trưa dậy, nghe tiểu thái giám đến bẩm báo tức phụ của lão Ngũ đã đến, bà cụ vẫn còn chưa phản ứng lại.
“Ai ôi, Thái hậu ngài đây là vẫn chưa quen với việc đột nhiên có thêm tôn tức phụ sao.” Ô Lan ma ma vỗ đùi cười nói.
Bà ta là người cũ bên cạnh Thái hậu, năm xưa đã theo bà cụ từ Khoa Nhĩ Thấm gả vào hoàng cung này, chủ tớ hai người sớm tối bên nhau đã mấy chục năm, tình cảm vô cùng sâu nặng, lúc riêng tư cũng thường pha trò một chút không gây hại gì.
Thái hậu lườm bà ta một cái: “Nói bậy bạ gì đó, ai gia có tôn tức phụ từ lâu rồi.”
Thái tử phi, Phúc tấn của lão Đại, lão Tam, lão Tứ, đữa nào mà chẳng phải tôn tức phụ của của bà cụ.
Ô Lan ma ma cười đỡ Thái hậu đứng dậy thay y phục: “Đúng đúng đúng, xem cái miệng lão nô này này, Thái hậu ngài là người có phúc, thiếu gì cũng chẳng thiếu tôn tức phụ đâu nhé.”
Dù nói như vậy, nhưng cả hai người đều rõ trong cung này, các vị Hoàng tử a ca đó, trong lòng Thái hậu, ai có thể sánh bằng Ngũ a ca? E rằng ngay cả đích tôn là Thái tử cũng không bằng.
Tục ngữ nói “yêu ai yêu cả đường đi”, tức phụ của lão Ngũ trong hàng ngũ tôn tức phụ cũng đã định sẵn là khác biệt.
Trong lúc Thái hậu thay quần áo, An Thanh được tiểu cung nữ của Ninh Thọ Cung mời vào chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201526/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.