Có lẽ Hoàng mã ma cùng với nương nương của Hàm Phúc Cung khi còn trẻ cũng từng như thế, chỉ là sau nửa đời lăn lộn trong chốn thâm cung này, sớm đã bị mài mòn hết rồi.
Chỉ là… Dận Kì nhìn An Thanh trước mặt, dường như nghĩ đến điều gì đó, liền thốt ra: “Nàng thật sự cảm thấy Lưu Giai thị lợi hại ư?”
An Thanh ngẩn người, lập tức cảnh giác, ình hình gì đây, nàng vừa mới ra sức biểu hiện như vậy, mà hắn vẫn không yên lòng về mình sao?
Nàng cân nhắc câu chữ: “Đương nhiên là thật, nàng ấy thơ từ ca phú mở miệng là thốt ra được thành lời, cầm kỳ thi họa cũng đều tinh thông, một nữ tử có bản lĩnh như vậy, dù sao thì ta cũng chưa gặp được mấy người.”
Qua cuộc gặp gỡ ngắn ngủi vào buổi chiều, những thứ khác không nói, nhưng nền tảng văn học vững chắc của Lưu Giai thị khá dễ nhận biết, dù sao nàng ta đã không ít lần dẫn trích điển cố, mặc dù có ý khoe khoang trong đó.
Dận Kì thấy vẻ mặt nàng chân thành, không giống giả tạo, có chút đăm chiêu trầm một lúc, rồi hỏi tiếp: “Nàng… có ghen tị không?”
An Thanh chớp chớp mắt, lại nữa sao?
Ối trời, người này đang có cái tư thế truy cùng đến tận gốc rễ đây mà.
“Tán thưởng thì có, nhưng ghen tị thì còn chưa tới.” Nàng đáp lời thật.
Dận Kì cau mày, có chút không hiểu: “Lời này lý giải thế nào?”
An Thanh nhún vai, nàng quá rõ bản tính của mình rồi, kiếp trước nàng là dân khoa học tự nhiên, thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201523/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.