An Thanh chẳng hề hay biết rằng mình đã để lại ấn tượng như vậy trong lòng Khang Hi và Tam phi, tuy nhiên, điều này lại hoàn toàn hợp ý nàng.
Trong mắt một nhóm người thông minh, việc để lại ấn tượng là một ngốc bạch ngọt không có mưu mô, không có tâm địa há chẳng phải là một điều tốt hay sao.
Còn chuyện tặng quà cho Thập A ca, nói ra thì quả thực là chó ngáp phải ruồi, bởi vì nàng biết mối quan hệ giữa Lão Bát, Lão Cửu, Lão Thập và Lão Thập Tứ trong lịch sử, liền nghĩ lo trước khỏi họa.
Do đó, chiếc hộp mà Tử Tô đang giữ còn chứa một vài món quà khác.
Nhưng không phải là cung nỏ nữa, mà là ba miếng ngọc bội thượng hạng.
Vật liệu để chế tạo cung nỏ này khó kiếm, tổng cộng chỉ làm được hai cái, lúc ấy nàng tính toán rằng nếu thực sự gặp mặt, Lão Cửu sẽ là một chiếc cung nỏ, còn ba người kia mỗi người một miếng ngọc bội, như vậy cũng coi là có sự khác biệt về mức độ thân sơ.
Chỉ là lúc đó An Thanh nhận thấy ánh mắt thèm muốn của Thập A ca, nên đã tạm thời thay đổi ý định, và tặng luôn cả chiếc cung nỏ còn lại được đặt dưới đáy hộp gỗ.
Rời khỏi Dực Khôn Cung, trên đường trở về, Dận Kì có thể rõ ràng cảm nhận được phúc tấn của mình đang có tâm trạng rất tốt.
An Thanh đương nhiên vui vẻ rồi, là một người nhan khống, còn gì có thể khiến người ta vui hơn việc nhìn thấy một đại mỹ nhân, hơn nữa còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201514/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.