Tại chính điện của Dực Khôn Cung.
Nghi Phi đã sửa soạn xong xuôi từ sớm, ngồi chờ nhi tử nhi tức đến thỉnh an kính trà.
Quách quý nhân và Tứ công chúa lúc này cũng có mặt, tuy Quách quý nhân chỉ là một Quý Nhân, không thể nhận trà thỉnh an của a ca phúc tấn, nhưng bà ta dù sao cũng là thân di mẫu của Dận Kì, đến gặp mặt cũng là điều nên làm.
Không hiểu sao, ngày thứ hai sau đại hôn nhi tử đến thỉnh an, trên mặt Nghi Phi không thấy bao nhiêu niềm vui, mà ngược lại ẩn chứa chút ưu phiền.
“Nương nương, nô tỳ đã pha một chén trà, ngài uống chút cho tinh thần tỉnh táo.” Hỉ Châu, đại cung nữ bên cạnh Nghi Phi, dâng một chén trà.
Nghi Phi ra hiệu đặt nó lên bàn bên cạnh.
Quách quý nhân lúc này cũng phát hiện dưới quầng mắt Nghi Phi có một chút bóng mờ nhạt, mặc dù đã dùng son phấn che đi một phần, nhưng nhìn gần vẫn có thể thấy được.
“Muội muội đây là tối qua ngủ không ngon à?”
Nghi Phi khẽ thở dài, khoát tay áo.
Đừng nhắc đến nữa, tối qua bà trằn trọc lo lắng nửa đêm không ngủ được.
Hôm qua là ngày đại hôn của Lão Ngũ, theo lý mà nói, bà làm ngạch nương nên vui mừng mới phải, nhưng bà vui sao nổi.
Hoàng Thượng không biết nghĩ thế nào, lại cố tình chỉ định một phúc Tấn xuất thân từ Khoa Nhĩ Thấm cho Lão Ngũ.
Trong cung ai mà chẳng biết, nữ nhân Khoa Nhĩ Thấm vốn rất kiêu ngạo, Thái Hoàng Thái Hậu đã qua đời và Thái hậu hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201511/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.