Chắc là đồng bệnh tương liên chăng, Dận Kì thầm quyết định, sau này nhất định phải quan tâm nàng nhiều hơn một chút mới được, phúc tấn của hắn không cần phải so sánh với bất kỳ ai cả.
“Ngày thường nàng thích làm gì?” Dận Kì đột nhiên hỏi.
An Thanh lại không biết Dận Kì đã tự bổ não một vở tuồng như vậy, cũng không nghĩ nhiều, tùy tiện đáp: “Trồng một chút thứ gì đó.”
Dận Kì khẽ gật đầu, theo bản năng cho rằng nàng nói trồng một chút thứ gì đó là trồng hoa, trong Hậu cung không ít phi tử đều thích chăm chút một ít hoa cỏ.
“Hoàng mã ma cũng thích trồng hoa, trong Ninh Thọ Cung có nhà ấm chuyên môn nuôi hoa, còn có mấy tiểu thái giám rất giỏi chăm sóc hoa cỏ.”
An Thanh ngẩng đầu nhìn hắn một cái, mím mím môi, cuối cùng cũng không giải thích.
Được rồi, nàng thỉnh thoảng cũng trồng một chút hoa.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện một lúc lâu, sau khi dùng bữa xong, thời gian quả thật không còn sớm nữa, cũng nên nghỉ ngơi rồi.
An Thanh trước tiên gọi Tử Tô và Thúy Liễu là thị nữ thân cận theo của hồi môn vào hầu hạ nàng đi phòng tắm bên cạnh tắm rửa thay quần áo, sau khi nàng sửa soạn xong đi ra, Dận Kì mới cho phép Thái giám thân cận hầu hạ hắn đi tắm rửa.
Đợi hắn quay về phòng ngủ, An Thanh đang trải chăn trên giường, nàng mặc một bộ áo lót lụa đỏ, thân hình đẹp đẽ như ẩn như hiện.
Dận Kì vén rèm, lên giường.
“Nghỉ ngơi thôi.”
“Vâng… …”
Nến đỏ tắt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-trieu-thanh-ngay-ngay-lam-ruong/5201509/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.