Không lâu sau một bóng người cao lớn vọt vào hang: “Thư Thư, nàng có sao không?”
Ngô Kiêu một đêm không ngủ, mặt đầy râu ria nhấc thân thể nàng khỏi mặt đất như ôm một cái gối lông, vẫn cẩn thận không làm kinh động đứa nhỏ trong lòng.
“A Niên đâu.” Nàng cọ mặt vào vạt áo hắn, thần trí vì nhẹ nhõm mà dần mơ mơ màng màng.
Nam nhân vững vàng bế nàng ra ngoài. “Hắn đi đằng sau, là hắn tìm thấy và báo cho ta chỗ nàng.”
Chờ có thế, Tống Kiều Thư an ổn thiếp đi.
Tỉnh dậy lần nữa, nàng đã ở nhà mình. Trên người đổi một bộ đồ mới tinh mềm mại, toàn thân được lau dọn sạch sẽ.
Không gian yên tĩnh nổi bật tiếng rù rì nho nhỏ khe khẽ.
Mí mắt nặng nề mở ra, nàng thấy Thanh Nhạn ôm đứa nhỏ đi lại, nhẹ nhàng đong đưa cánh tay, thì thầm: “Bảo bối à, con tên là gì? Con có tên chưa nào? Chờ mẫu thân tỉnh dậy sẽ đặt cho con một cái tên nhé.”
Nàng không khỏi bật cười, động phải hạ thân đau đớn.
“Ui da.”
Nam nhân vội đặt đứa bé xuống nôi, chạy qua xem xét nàng.
“Thư Thư, nàng tỉnh rồi. Để ta gọi Bách đại phu.”
Hắn vội đứng dậy, muốn hét to gọi người bên ngoài, lại sợ làm đứa bé giật mình, cuống quýt vài giây đành tự thân rời phòng.
Bách đại phu đang ngồi uống nước, bà đã túc trực ở đây cả ngày. Không phải bà không muốn về, mà một nhà đầy nam nhân này không để cho bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-toi-nu-ton-nuoi-bon-chong/3363682/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.