"Tống sư huynh!"
Chưa đặt chân vào điện, từ xa Giang Vị Lâm đã nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc, y nhanh chóng lấy lại tinh thần và bước tới.
Tống Thanh hầu như đã nhận ra ngay khi Giang Vị Lâm vừa đến gần, hắn quay người lại, hai mắt mở to, ngẩn ngơ nhìn đối phương đang mang theo ý cười chạy đến.
"Tống sư huynh, đã lâu không gặp!"
Giang Vị Lâm cười nói, sự khẩn trương ban đầu ngay lập tức tan biến khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc của đối phương, sự thân thiết và hoài niệm chậm rãi dâng lên trong lòng.
"Những năm này không biết sư huynh sống như thế nào?" Giang Vị Lâm rất tự nhiên và niềm nở, y vẫn giống như 300 năm trước, không có một chút thay đổi nào.
Thế nhưng Tống Thanh xưa nay luôn kịp thời hồi đáp giờ đây lại hoàn toàn im lặng, hắn lẳng lặng nhìn Giang Vị Lâm rất lâu, cho đến khi không nhịn được muốn đưa tay chạm nhẹ vào đối phương, bất chợt nhìn thấy những dấu vết trên cổ kia thì đột nhiên dừng lại.
Đây là...
"Tống Chưởng môn ghé thăm, chúng ta không thể nghênh đón từ xa, thất lễ rồi." Nguyên Sam từ ngoài cửa chậm rãi đi vào điện, bình tĩnh mở miệng nói lời khách sáo.
"Là ngươi...?" Tống Thanh thốt lên.
Vẻ kinh ngạc này của Tống Thanh khiến Giang Vị Lâm có chút khó hiểu, lẽ nào Tống sư huynh cũng đã mấy trăm năm không gặp Nguyên Sam rồi sao?
Thực tế là chỉ có hai người họ biết, Tống Thanh đang nói về dấu vết trên cổ Giang Vị Lâm.
Nguyên Sam cười nhạt một tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220803/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.