"Nguyên Sam..."
Giang Vị Lâm gần như nín thở, run rẩy đưa tay ra, tựa hồ muốn chạm vào Nguyên Sam nhưng vội vàng rụt tay về.
Cuối cùng, bàn tay luống cuống đặt lên cây cột gỗ chắn ngang trước cửa nhà lao.
Y không thể tin người trước mắt này lại là Nguyên Sam, người mà y chỉ mới cách xa hơn một tháng.
Sao lại... trở nên thảm hại đến nhường này.
Toàn thân trên dưới đều là vết thương, mái tóc bị máu làm cho kết dính rối bù, một con mắt và đôi chân cũng đã bị phế bỏ.
Giang Vị Lâm biết rõ.
Y vẫn luôn biết nhân vật chính sẽ phải chịu giày vò vô cùng thê thảm.
Nhưng khi thực sự đối diện với cảnh tượng này, trong lòng y vẫn cảm thấy chua xót không sao tả nổi.
Giang Vị Lâm không khỏi cảm thấy đôi mắt cay xè, vội vàng dùng mu bàn tay ngăn lại những giọt nước mắt sắp sửa tuôn rơi.
"Xin lỗi, Nguyên Sam... xin lỗi, là ta đến trễ."
Y nghiến răng, dằn xuống những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, nhận lấy chìa khóa từ tay Uyển Như Yên để mở cửa lao. Y bước nhanh đến trước mặt Nguyên Sam, hít sâu một hơi, run rẩy nhẹ nhàng v**t v* gò má đối phương.
Dưới tay là sự thô ráp của vảy máu và cảm giác dính nhớp của huyết nhục, hai xúc cảm hòa quyện vào nhau, vô cùng quái dị.
Giang Vị Lâm khẽ khàng gọi: "Nguyên Sam, ngươi tỉnh lại đi."
Đầu ngón tay của y run lên, sợ hãi đối phương sẽ không bao giờ mở mắt nữa.
"Giang đạo hữu, chúng ta hãy mau gỡ bỏ xích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220789/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.