Nguyên Sam mặt không biểu cảm, x** n*n con hồ ly trong tay rồi nhét vào lòng mình.
"Buông ra, buông ra." Móng vuốt nhỏ của Bạch Thanh Đằng vùng vẫy loạn xạ trên cánh tay Nguyên Sam.
"Nguyên Sam." Giang Vị Lâm nhẹ nhàng quở trách, giơ tay đón Bạch Thanh Đằng trở về ngực mình.
"Nhìn đệ đệ của ngươi kìa!" Bạch Thanh Đằng dùng móng vuốt nhỏ chỉ vào Nguyên Sam, tức giận tố cáo.
Nhưng biểu tình của Nguyên Sam vẫn vô cảm, chỉ lẳng lặng nhìn Giang Vị Lâm, trên mặt y còn dán vài miếng cao dược, trên người được quấn băng vải, xem ra Bạch Thanh Đằng quả thật đã chữa trị cho ca ca rất cẩn thận.
Đôi mắt của Nguyên Sam đen bóng, ánh nhìn mang lại một cảm giác vô cùng an tĩnh.
Giang Vị Lâm bị ánh mắt đó dõi theo cũng không khỏi trầm tĩnh lại.
"Ca ca không sao là tốt rồi." Nhìn nhau một lát, Nguyên Sam từ từ vươn tay, nhẹ nhàng sờ lên gương mặt Giang Vị Lâm, ngón tay cái thô ráp m*n tr*n từng chút một trên da thịt của người kia.
Giang Vị Lâm không lý do cảm thấy một tia căng thẳng, y hơi nghiêng mặt, né tránh sự đụng chạm của Nguyên Sam, nhẹ nhàng đáp một tiếng, "Ừm, đa tạ."
"Ca ca nói lời này với ta làm gì?" Nguyên Sam bất ngờ tiến lên một bước, giơ tay ôm chặt Giang Vị Lâm.
Bạch Thanh Đằng:!
Nguyên Sam dùng sức ôm Giang Vị Lâm, Bạch Thanh Đằng đang rúc trong lòng Giang Vị Lâm ngay lập tức bị đè xẹp lép, hắn điên cuồng vung móng vuốt đập vào ngực Nguyên Sam.
Thế nhưng Nguyên Sam lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220775/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.