"Ngươi định đi đâu?!"
Âm thanh của đối phương lờ mờ truyền đến bên tai nhưng Nguyên Sam không dám quay đầu, cũng không dám dừng lại.
Nguyên Sam lập tức biến mất trong màn đêm.
"Tống sư huynh!" Giang Vị Lâm túm lấy tay áo Tống Thanh, ánh mắt lo lắng nhìn về phía hắn.
"Không đuổi kịp đâu." Tống Thanh lắc đầu. Vừa dứt lời thì khóe môi cũng đột nhiên ứa ra một tia máu.
Hành động thu hồi chiêu thức vừa rồi cũng đã khiến Tống Thanh chịu một chút phản phệ, chỉ là không nghiêm trọng như Nguyên Sam mà thôi.
"Ngươi cũng bị thương rồi..." Giang Vị Lâm lấy ra mấy bình đan dược từ nhẫn trữ vật, nhưng khi cầm trong tay thì có điểm chần chừ.
Những loại đan dược quý này đều là Nguyên Sam chuẩn bị cho mình.
Không muốn suy nghĩ thêm nữa, y nhét toàn bộ đan dược vào tay Tống Thanh, "Tống sư huynh dùng một chút để hồi phục trước đi."
Tống Thanh nghe vậy, cảm ơn rồi lặng lẽ uống vài viên. Hắn nhìn mấy viên thuốc dư lại trong tay, lại nghiêng đầu thấy Giang Vị Lâm đang thất thần nhìn vào màn đêm nơi Nguyên Sam đi mất, không nhịn được nói: "Xin lỗi, e rằng việc lấy Nghiêu Hoa sẽ khó khăn hơn nhiều rồi."
"Hiện tại Tống sư huynh còn nói đến chuyện đó làm gì." Giang Vị Lâm gượng cười một tiếng, "Lần này thôi bỏ đi, về sau lại nói."
Tống Thanh yên lặng không lên tiếng.
Hắn hồi tưởng lại hành động vừa rồi của mình, cảm thấy có một tia đáng xấu hổ.
Hắn rõ ràng có thể không nói, cho dù là vì Giang Vị Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220766/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.