"Khoan đã, ca ca, hai người ngủ... thực ra cũng đủ mà." Nguyên Sam kéo tay áo Giang Vị Lâm, căng da đầu nói.
"Sao mà đủ được?" Giang Vị Lâm nghi ngờ nhìn chiếc giường nhỏ thêm hai lần. Nhìn sao cũng thấy hai nam nhân chen chúc nhau mà nằm thì chật chội quá.
"..."
Nguyên Sam không giữ được Giang Vị Lâm, đành để y đi sang phòng bên cạnh.
Nhưng Nguyên Sam vẫn không chịu thua, nửa đêm y đã trộm lẻn qua phòng Giang Vị Lâm rồi leo lên giường.
Ôm người quen thuộc vào lòng, Nguyên Sam không khỏi than thở một tiếng, sau đó theo thói quen vùi đầu vào ngực ca ca. Mặc dù mười mấy năm trước đều phải trải qua một mình, nhưng bây giờ không có ca ca, Nguyên Sam thật sự rất khó đi vào giấc ngủ.
Có những thứ, nếu chưa từng có thì thôi. Nhưng một khi đã có rồi thì sẽ rất khó để đánh mất.
Giang Vị Lâm bị những tiếng động mơ hồ bên ngoài làm giật mình tỉnh giấc. Y bật dậy, nghe kỹ thì bên ngoài không có biến cố gì, chỉ là tiếng bước chân nhẹ nhàng của các đệ tử đi ngang qua.
Kỳ lạ thật.
Y lơ mơ vò tóc. Những ngày ngủ cùng Nguyên Sam, y luôn ngủ rất sâu, tưởng rằng giấc ngủ của mình đã tốt hơn nhưng hôm nay lại giống như thuở trước.
Không, cũng không hoàn toàn giống. Đêm qua y vẫn ngủ rất sâu, chỉ là trời sáng rồi sẽ dễ bị đánh thức.
Và không biết có phải là ảo giác của y hay không.
Giang Vị Lâm sờ lên chăn nệm, luôn cảm thấy ấm áp hơn bình thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220759/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.