Giang Vị Lâm kinh ngạc nhìn lại, thấy Nguyên Sam cũng đang nhìn mình không chớp mắt, y đoán có lẽ đối phương vẫn còn bận tâm đến chuyện mấy hôm trước mình đã uống say, "Không lẽ tửu lượng của ta tệ lắm sao?"
"Không có." Nguyên Sam lúng túng rụt tay về, cứu vãn nói , "Ca ca cứ tùy ý."
Nghĩ kỹ lại thì ca ca chỉ uống rượu bình thường mà thôi, nếu có gì không ổn thì bài xuất men rượu ra là được, chắc là hôm nay không có bất ngờ gì xảy ra nữa.
Giang Vị Lâm bán tín bán nghi rót đầy một ly nhỏ cho mình, nhấp một ngụm, vị rượu thơm nồng, nhưng vừa uống thêm vài ngụm thì dạ dày đã bắt đầu nóng ran lên.
Đây không phải là loại rượu lần trước sao? Giang Vị Lâm lẩm bẩm, lắc lắc ly rượu trong tay.
Nhưng mấy bình rượu này đều là do Thiện Phàm Sinh mang đến, có lẽ đây là một loại khác. Xem ra độ rượu của bình này mạnh hơn một chút, nhưng chắc là uống cũng không sao.
Nghĩ vậy, Giang Vị Lâm liền uống cạn nửa ly còn lại. Ban đầu vẫn chưa thấy có gì khác thường, y ăn một chút bánh ngọt rồi nói nói cười cười với Nguyên Sam. Nhưng chỉ ít lâu sau, một cảm giác nóng rực và choáng váng bỗng nhiên xông thẳng lên đầu!
Hít hà—
Bàn tay đang cầm ly rượu thứ hai của y run lên, làm cho một vài giọt rượu đổ ra ngoài.
"Ca ca sao vậy?" Nguyên Sam giật mình, thị lực của tu sĩ rất tốt, huống hồ y vẫn luôn chú ý đến ca ca, lập tức nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220750/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.