Giang Vị Lâm nghe vậy, tay cầm chén rượu hơi khựng lại. Y chống tay kia lên cằm, đôi mắt mơ màng vì men say nhìn qua Thiện Phàm Sinh. Ánh mắt trực tiếp đó khiến Thiện Phàm Sinh giật mình lùi người lại.
Hắn lắp bắp nói, "Ta...ta chỉ nói giỡn thôi, chắc là Giang đạo hữu say rồi, mau về phòng ngủ đi."
Giang Vị Lâm lắc đầu, "Không say, đã là Trúc Cơ thì không thể say, huống chi ta cũng không có chuyện phiền lòng, say để làm gì."
Vậy sao ngươi lại nhìn ta bằng ánh mắt đáng sợ như thế?
Thiện Phàm Sinh cằn nhằn trong lòng.
"Thật ra chuyện này nói ra cũng vô ích." Giang Vị Lâm vờ như đang suy nghĩ, "Nhưng nói cho Thiện đạo hữu thì cũng không sao, bản thân ta không có thiên phú gì đặc biệt, ta chỉ may mắn gặp được cơ duyên mà thôi."
"Cái gì?" Thấy y sắp vào đề, Thiện Phàm Sinh dựng thẳng tai lên.
Hắn đã hoàn toàn bị những lời nói của Giang Vị Lâm khơi dậy sự hiếu kỳ, trong lòng tràn đầy mong đợi, nhưng rất nhanh sự mong đợi của hắn đã đổ sông đổ biển.
"Chỉ là một chút kỳ ngộ mà thôi."
Giang Vị Lâm lắc nhẹ ly rượu, "Khi ta còn nhỏ, ta và Nguyên Sam đã gặp nạn và bị rơi xuống nước, vô tình lạc vào Di tích của một vị tu sĩ. Vị tu sĩ đó nhìn thấy được thiên phú của Nguyên Sam, sau đó lại thương hại ta, nên đã cho ta một loài quả và một số lời chỉ dẫn."
Y chỉ nói tóm tắt trong vòng một vài câu, làm cho sự mong đợi của Thiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-thu-ta-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-nam-chu-co-chap/5220748/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.